A Đào ngồi trong xe ngựa, thấy Bạch Ngọc An đứng mãi trước cổng Thái Phó phủ không nhúc nhích, liền vội vàng chống dù bước xuống. Chiếc dù che phủ trên đầu Ngọc An, nàng ấy khẽ nói: "Công tử, lên xe đi."
Bạch Ngọc An tóc phủ đầy hoa tuyết trắng, cúi mặt, thần sắc lạnh lẽo, nhìn ra màn đêm thở ra một hơi, lặng thinh một lát mới lên xe.
Trong khoang xe, A Đào thấy Ngọc An dựa vào thành xe không nói gì, liền giúp nàng cởi áo choàng, phủi hết tuyết bám trên đó rồi đắp lên người nàng.
Ngọc An nhớ ra, đó là vị quản gia đón nàng lần trước.
Thấy người quản gia kia trên người đầy tuyết, đứng giữa trời rét mặt đỏ ửng, nàng bèn bước lên một bước hỏi: "Có việc gì thế?"
Lâm quản gia nhìn Bạch Ngọc An trước mặt, một thân công phục như khóm trúc nhã nhặn đứng giữa phong tuyết, đai áo phấp phới, dường như chẳng cảm thấy lạnh lẽo, ung dung điềm tĩnh, dáng người thanh tao. Trong lòng ông ta dâng lên chút cảm phục dành cho kẻ sĩ, mỉm cười nói: "Gia chủ của tiểu nhân mời Bạch đại nhân sang dùng bữa."
Bạch Ngọc An chợt nhớ tới chuyện hôm qua, sắc mặt thoáng đổi. Nàng hơi nhíu mày suy nghĩ giây lát, nhìn sang A Đào đang cầm dù bên cạnh, rồi từ tay nàng ấy tiếp lấy chiếc dù: "Ngươi vào trong trước đi."
A Đào liếc nhìn vị quản gia đối diện, lúc này cũng không nói thêm gì, sau khi khoác áo choàng lên người Ngọc An, nàng ấy gật đầu rồi đi vào trong sân viện.
Bạch Ngọc An chống dù nhìn quản gia, giọng nói ôn hòa nhưng lại phảng phất chút lạnh nhạt: "Xin mời dẫn đường phía trước."
Lâm quản gia vội vàng ra hiệu mời, rồi đi trước dẫn lối.
Bạch Ngọc An khoác áo choàng đi phía sau, trời gió tuyết đương nhiên là lạnh buốt, những đốt ngón tay cầm dù đã tê cứng vì rét, gần như không giữ nổi cán dù, nàng đành đổi sang tay kia.
Sân viện của Bạch Ngọc An tuy sát với Thẩm phủ, nhưng Thẩm phủ quá rộng, đi bộ đến cổng cũng mất khá lâu. Trên bậc thềm đá trước cửa đã phủ đầy tuyết, Lâm quản gia bên cạnh khẽ nhắc: "Bạch đại nhân đi chậm thôi."
Bạch Ngọc An cúi đầu lặng thinh, một bước giẫm lên phát ra tiếng xào xạc.
Vượt qua hai lớp ngạch cửa, tiền viện hiện ra hồ nước cùng cầu đá, hai bên là những cây tùng cổ thụ cao lớn, màu xanh biếc giữa tuyết trắng xóa, thỉnh thoảng lại có những đám tuyết không chịu nổi rơi xuống từ ngọn cây.
Chỉ là trong đêm, đèn đuốc nơi tiền viện không quá sáng tỏ, chập chờn khó nhìn rõ toàn cảnh, Bạch Ngọc An chỉ liếc qua vài lượt, rồi lại theo quản gia đi tiếp vào lối nhỏ bên cạnh.
Thẩm phủ này không giống cách bố trí vuông vức thông thường của những dinh thự khác, các sân viện dường như không theo quy tắc nào, ngược lại đình đài xen kẽ giữa non bộ hồ nước, khá phong nhã.
Lối nhỏ quanh co dẫn vào chỗ u tịch, hai bên đều trồng mai, Bạch Ngọc An chống dù nhìn ra màn đêm, ngoài ngọn đèn của vị quản gia kia, xung quanh tĩnh mịch, chỉ ngửi thấy hương mai thoang thoảng.
Đến một thủy tạ, Bạch Ngọc An đứng ở một đầu cầu ngước nhìn lên, trên gác lầu ánh đèn sáng rực, những tấm màn vải xung quanh bay phấp phới trong sắc tuyết. Ánh đèn phản chiếu xuống mặt hồ phía dưới, lấp lánh từng chấm, gợn sóng lăn tăn.
Vị quản gia bên cạnh cười nói với Bạch Ngọc An: "Gia chủ của tiểu nhân đang đợi trên gác lầu, xin mời Bạch đại nhân lên trên."
Bạch Ngọc An khẽ dừng một chút, rồi chống dù bước lên cầu lang.
Đi sang phía gác lầu đối diện, thu dù lại, nàng cụp mắt phủi nhẹ vạt áo, rồi bước chân lên lầu.
Lên đến nơi, Bạch Ngọc An thoáng nhìn đã thấy Thẩm Giác đang ngồi chính giữa bên chiếc án thấp, pha trà. Trong phòng, các góc đều đặt lò than, nhưng những cửa sổ hoa xung quanh đều mở toang, nên cũng chẳng thấy ấm áp hơn là mấy.
Thẩm Giác ngồi trên đệm mềm dường như chưa nhận ra Ngọc An đã lên, vẫn tiếp tục động tác trên tay. Bạch Ngọc An lặng im, thu đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh vào trong tay áo, cất tiếng gọi: "Thẩm Thủ phụ."
Thẩm Giác lúc này mới ngẩng đầu nhìn Bạch Ngọc An, thấy nàng thu tay áo đứng đó, thanh tú nhã nhặn, tựa như cảnh sắc tươi đẹp giữa rừng núi, vừa nhìn thấy đã khiến lòng người bình lặng lại. Hắn khẽ "ừ" một tiếng, giữa đôi lông mày dài thoáng vẻ nhàn nhạt: "Bạch đại nhân, lại đây ngồi."
Bạch Ngọc An bấy giờ mới đi tới, quỳ ngồi trên chiếc đệm mềm đối diện Thẩm Giác.
Một bàn tay xương xương rõ nét đưa tới trước mặt, bàn tay ấy đặt một chén trà sứ trắng xanh xuống trước mặt Ngọc An, giọng nói không lạnh không ấm của Thẩm Giác vang lên: "Bạch đại nhân, mời dùng trà."
Bạch Ngọc An nhìn chén trà trước mặt, trong ấy khói nóng còn tỏa lên nhè nhẹ, hương trà mai thanh nhẹ thoảng qua, nàng nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Hơi ấm tràn vào lồng ngực, lập tức cảm thấy người hơi ấm lên, nên không tự chủ lại uống thêm một ngụm nữa, đôi má cũng vì hơi nóng mà nhuốm chút hồng mỏng.
Vừa rồi xông pha gió tuyết mà đến, người Bạch Ngọc An lạnh buốt, lúc này ngồi trong phòng, không biết là vì nhiễm hơi ấm hay sao, sau lưng lại thấy hơi nóng lên.
Đặt chén trà xuống chiếc án nhỏ, nàng nhìn sang Thẩm Giác đối diện, lại vừa vặn gặp phải ánh mắt hắn cũng đang nhìn sang.
Thẩm Giác mày mắt sâu dày, mắt phượng lông mày dài, sống mũi cao thẳng, khi lạnh mắt lại thấy mày mắt sắc như dao, người thường khó chịu nổi, Bạch Ngọc An cũng hơi e dè.
Nàng thoáng chút bất ngờ, đôi mắt đối phương màu mực cuồn cuộn, sâu thẳm không đáy, tựa như muốn nhìn thấu người ta.
Bạch Ngọc An thản nhiên ngước mắt, trực tiếp hỏi khẽ: "Thẩm Thủ phụ định để hạ quan ở bên cạnh bao lâu nữa?"
Hôm nay nàng tới đây cũng là để nói rõ chuyện này. Thẩm Giác hôm nay ăn mặc thoải mái, bên trong là áo bào đen huyền, bên ngoài khoác thêm tấm hắc bào, toát lên vẻ lạnh lùng thanh quý.
Nghe lời Bạch Ngọc An, hắn không hề thay đổi sắc mặt, chỉ nhạt nhẽo đáp: "Không vội."
"Hôm nay mời Bạch đại nhân dùng bữa cùng bổn quan, sau bữa ăn nói chuyện cũng chưa muộn."
Lời Thẩm Giác vừa dứt chưa lâu, từ dưới gác đã có một hàng thị nữ bước lên. Các nàng tay bưng khay, cung kính đặt món ăn lên bàn nhỏ rồi lui xuống.
Thị nữ cuối cùng cầm bình rượu, quỳ ngồi cạnh Bạch Ngọc An.
Ngọc An không khỏi liếc nhìn nàng ấy, mùi hương phấn xộc vào mũi, thân hình mềm mại gần như dựa hẳn vào người nàng. Thị nữ lại nghiêng người châm cho Bạch Ngọc An một chén rượu, đưa tận đến bên môi, cười tỏa hương thơm: "Rượu tùng hoa đã hâm ấm, xin mời Bạch đại nhân uống để làm ấm người."
Bạch Ngọc An cụp mắt nhìn vùng da trắng nõn lộ ra trước ngực người thiếu nữ, tuy có lớp sao mỏng che đi, nhưng xuân quang bên trong hiện ra rõ mồn một.
Nàng lại ngước nhìn khuôn mặt nữ tử. Dung nhan chim sa cá lặn, đôi mày mắt uyển chuyển yếu đuối đáng thương, dưới mắt có một nốt ruồi lệ, tóc mai như mây, chỉ cài một trâm ngọc đơn sơ đã khiến người ta khó rời mắt.
Rõ ràng là gương mặt thanh tú, nhưng cách hành xử lại như nơi lầu xanh, trong mắt Bạch Ngọc An thoáng động, rốt cuộc cũng chỉ là nữ tử phải nương nhờ quyền thế mà thôi.
Nàng cúi đầu đón lấy chén rượu từ tay nữ tử, nhưng không uống, chỉ hướng về phía Thẩm Giác đối diện mà nói: "Hạ quan không giỏi uống rượu, xin Thẩm Thủ phụ thứ cho."
Thẩm Giác khẽ nhếch mép cười lạnh: "Bạch đại nhân vẫn chưa học được quy củ trước mặt ta."
Sắc mặt Bạch Ngọc An thoáng biến đổi, nhớ lại chuyện đêm qua. Nét mặt nàng trở nên khó coi, nhìn Thẩm Giác đối diện, ngón tay không tự chủ siết chặt. Người thiếu nữ bên cạnh lúc này lại lấy chén rượu từ tay Bạch Ngọc An, cười với nàng: "Bạch đại nhân không muốn uống, có phải vì nô tì hầu hạ chưa chu đáo?"
"Vậy để nô tì mời đại nhân uống thế này nhé?"
Nói rồi, nữ tử uống cạn chén rượu, ngậm trong miệng rồi áp sát mặt Bạch Ngọc An. Hai tay nàng ấy đặt lên vai Ngọc An, nhấc người lên định đưa ngụm rượu trong miệng vào miệng đối phương. Bạch Ngọc An giật mình, quay mặt nhìn Thẩm Giác, gương mặt tái nhợt, giận dữ thấp giọng: "Thật hoang đường."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
