Cố Thất đáp: [...Tôi nên biết sao?]
Văn Nhân Cảnh gửi liên tiếp mấy tin nhắn:
[Ba tháng trước, tôi đi leo núi ngắm bình minh với một đạo diễn nam.]
[Sáu tháng trước, tôi đi du lịch cùng nam thứ trong đoàn phim.]
[Một năm trước, tôi và Khương Nhạc Xuyên cãi nhau ngoài đường chỉ vì cậu ta thua cờ tỷ phú mà không chịu trả tiền.]
[Người quản lý của tôi thấy hot search lần này còn đang ăn mừng kia kìa, chị cứ yên tâm đi.]
Cố Thất: [...]
Hiểu rồi, ít nhất lần này đối tượng tin đồn của hắn là con gái.
Đột nhiên, chuông cửa vang lên dồn dập, kèm theo giọng một người phụ nữ trung niên đầy nhiệt tình: "Thất Thất! Dì đây, mau mở cửa cho dì!"
Mắt Cố Thất sáng lên, cô vội vàng đứng dậy ra mở cửa.
Người phụ nữ mặc chiếc áo phông đã bạc màu, mái tóc buộc vội bằng sợi dây chun, hai tay xách túi lớn túi nhỏ đầy trái cây, miệng không quên quay lại giục con trai mang nốt đồ vào nhà.
Nhìn thấy người đến, Cố Thất nở nụ cười chân thành, cô nhanh chóng đỡ lấy đồ đạc giúp dì.
"Dì ơi! Sao dì mang nhiều đồ thế này, con đã bảo là con không thiếu thứ gì rồi mà."
Cố Thất vừa nói vừa giúp dì đặt đồ lên bàn, thấy dì vất vả mang vác như vậy, cô không khỏi xót xa.
"Sao mà giống được! Đây toàn là trái cây dượng con tự tay trồng, ngọt lắm, ngoài chợ không tìm được đâu!" Dì cô vừa nói vừa lấy ra một hộp cherry lớn như báu vật, vui vẻ khoe: "Còn cái này... là dì đặc biệt mua ở siêu thị đấy, dì nhớ con thích ăn nhất món này."
"Con cảm ơn dì." Cố Thất ngẩng đầu cười với dì, không quên làm nũng: "Từ nhỏ đến lớn, dì vẫn là người tốt với con nhất."
Vừa dứt lời, ngoài cửa lại vang lên tiếng động.
Một chàng thiếu niên mười bảy tuổi đang cúi đầu, trên đôi vai gầy vác một bao tải to gần bằng người, trông có vẻ rất nặng nề.
Cố Thất vội vàng chạy lại giúp em họ đặt bao tải xuống, sau đó tò mò hỏi: "Trong này là gì vậy em?"
Dì cô hớn hở giải thích thay: "Lần trước con qua nhà ăn cơm có khen xúc xích với thịt hun khói ngon, nên dì đặc biệt muối mười cân mang qua cho con đây. Còn có ít hoa tiêu, ngải cứu nữa... Dì đã hỏi bác sĩ đông y ở làng rồi, họ bảo mỗi ngày đun nước này ngâm chân, sáng tối hai lần, trị đau bụng kinh tốt lắm!"
"Dạ, con nhớ rồi." Cố Thất chăm chú lắng nghe, ngoan ngoãn gật đầu.
Cố Thất thường nghĩ, nếu mình là con gái ruột của dì dượng thì tốt biết mấy. Trong gia đình này, chỉ có dì là thật lòng quan tâm cô, nhớ rõ từng câu cô nói, thỉnh thoảng lại lặn lội đến thăm và nấu cho cô những món ngon.
Mộc Nguyên năm nay mười bảy tuổi, là thiên tài thiếu niên lừng lẫy của thủ đô.
Tại trường Trung học số 1, cậu luôn đứng nhất khối, lại thường xuyên rinh giải tại các cuộc thi lớn nhỏ.
Với thành tích xuất sắc đó, cậu đã sớm được tuyển thẳng vào đại học danh tiếng. Nhưng vì cha mẹ cậu chỉ là những người bình thường, họ lo lắng tính cách cậu quá khép kín nên muốn cậu giao tiếp nhiều hơn với bạn bè đồng trang lứa, vì vậy mới kiên quyết để cậu tiếp tục học trung học như bao người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
