[Còn có máy quay đấy! Hai người ít nhất cũng giả vờ hòa thuận đi chứ!]
[Văn Nhân Cảnh cẩn thận đấy! Tôi cảm giác Khương Nhạc Xuyên muốn đánh anh rồi!]
[Hay hai người cứ đánh nhau đi!]
[Không phải... đến giờ tôi vẫn chưa chấp nhận được hai người là anh em.]
[Thật đấy, vẫn không tin nổi họ có quan hệ huyết thống.]
[Không sao, họ cũng không coi nhau là người thân đâu, chúng ta cứ quên chuyện này đi là được.]
Cố Thất: ...
Hai người cãi nhau liên quan gì đến tôi?
[A? Vậy tại sao lại giao quyền quyết định cho Cố Thất, có ảnh hưởng gì không?]
Văn Nhân Cảnh đưa ra phương pháp này đã lạ rồi, nhưng Khương Nhạc Xuyên cũng đồng ý, điều này lại càng lạ hơn.
Không hiểu tại sao cô lại thấy trên mặt Văn Nhân Cảnh hiện lên hai chữ "khiêu khích".
Khương Nhạc Xuyên thì khác, cậu có cảm giác như nếu Cố Thất đứng về phía Văn Nhân Cảnh thì cậu có thể đứng dậy đập bàn ngay lập tức.
Cố Thất im lặng vài giây rồi phán: "Hai người cùng leo đi."
Văn Nhân Cảnh lộ vẻ bất đắc dĩ, Khương Nhạc Xuyên cũng không hé răng phản đối.
Đạo diễn tưởng Cố Thất nói đùa, cẩn thận hỏi lại: "Thầy Văn Nhân, thầy Khương! Đội hai người tính sao...?"
Văn Nhân Cảnh nhún vai: "Không nghe cô ấy nói à? Cả hai cùng leo."
Khương Nhạc Xuyên miễn cưỡng hừ một tiếng "Ừm".
Chỉ là leo núi thôi, cậu chắc chắn sẽ không thua Văn Nhân Cảnh.
[?]
Không phải chứ, họ thực sự nghe theo sắp xếp của Cố Thất sao?
Đạo diễn nhận được câu trả lời xác nhận, lại quay sang hỏi Cố Thất: "Cố Thất! Cô đã quyết định chưa? Hôm nay cô muốn gia nhập đội nào?"
Ninh Tây Vi lập tức bắn ánh mắt mong chờ sang, cười ngọt ngào: "Chị Cố Thất qua đây đi, con gái chúng mình giúp đỡ lẫn nhau!"
Cô gái này cười lên nhìn thật ngọt ngào!
Cô ấy sợ các đội khác ghét Cố Thất nên chủ động giải vây cho cô, đúng là chu đáo thật.
Giang Tri Ngọc cũng mỉm cười: "Tiểu Thất! Tôi và anh trai rất hoan nghênh cô."
Tất nhiên cô ta chẳng hoan nghênh gì Cố Thất.
Chỉ là biết thừa Cố Thất sẽ không đồng ý nên mới giả vờ lịch sự thôi.
Văn Nhân Cảnh thì khoa trương dang rộng hai tay chào đón cô gia nhập.
Khương Nhạc Xuyên bực dọc buột miệng: "Tùy chị."
Cố Thất ngẩng đầu nhìn Khương Nhạc Xuyên, lại nhìn Văn Nhân Cảnh. Cảm giác hai người này ở cạnh nhau sẽ rất ồn ào, không tốt cho thính giác của cô.
Thực ra cô không biết phải đối mặt với Khương Nhạc Xuyên thế nào.
Nhưng nếu chọn người khác, cậu nhóc sẽ không vui, mà không vui thì lại càng ồn ào.
Vì vậy, Cố Thất nhìn sang nhân viên phụ trách, đưa ra ý kiến: "Tôi lập nhóm riêng một mình được không?"
Tất cả mọi người: "?"
Khương Nhạc Xuyên tặc lưỡi một cái, quay mặt đi chỗ khác.
Đạo diễn vốn định chia bốn nhóm, nay Cố Thất đề nghị như vậy, họ cũng không từ chối.
Chỉ là làm thế thì Cố Thất sẽ phải đơn thương độc mã, bắt buộc phải tham gia leo núi.
Nhân viên tốt bụng nhắc nhở: "Cố Thất! Kết quả leo núi sẽ quyết định thứ tự chọn phòng tối nay đấy."
Cố Thất đang nghĩ gì vậy?
Thà chiến đấu một mình cũng không muốn gia nhập đội nào sao?
Chọn đội của Khương Nhạc Xuyên và Văn Nhân Cảnh là thắng chắc rồi, thế mà giờ cô lại đang làm cái gì vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
