""Trà sữa là tôi đổi, tôi ngứa mắt với cô nên muốn dạy dỗ cô một chút đấy, làm sao?"" Nam sinh lúc nói chuyện rất hùng hồn: ""Không phải cô cũng không uống sao? Cũng đâu có chuyện gì đâu.""
Tô Chi: ""Tôi không uống, nhưng anh hại bạn tôi phải nhập viện, tôi muốn tính rõ với anh chuyện này.""
Cô đã ghi âm lời nam sinh này vừa nói lại, hành động cố ý của anh ta mang theo ý xấu, cần phải đưa chú cảnh sát đến đây dạy dỗ anh ta một chút mới được.
""Không phải cô ta cũng không có chuyện gì sao? Không phải chỉ đau bụng một chút thôi sao, muốn bao nhiêu tiền, tôi bồi thường là được."" Nam sinh che mắt đứng lên: ""Cô có đánh tôi nữa thì cũng không giải quyết được việc này đâu.""
""Đúng, không xong."" Tô Chi gật đầu: ""Vậy nên chúng ta tiếp tục.""
""Đừng suy nghĩ nhiều, anh chỉ muốn giúp anh ta xử lí vết thương thôi."" Lục Úc nói nhân viên công tác mang nước khử trùng và băng gạc đến đưa nam sinh: ""Mắt cậu cần được xử lí.""
Nam sinh: ""...""
Vì sao anh ta lại có dự cảm không tốt thế này?
""Không...""
Lục Úc cầm băng gạc băng bó giúp anh ta, động tác nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng thực ra dùng sức rất mạnh.
""Đừng nhúc nhích, xong ngay đây.""
Nam sinh không phản kháng được, ồn ào kêu đau.
Tô Chi ở bên cạnh nhìn xem, không nhịn được mà gật đầu, Lục Úc thật tốt, đối xử với người xấu cũng rất tốt, còn băng bó vết thương cho anh ta nữa, nhìn xem, nam sinh này cảm động đến phát khóc rồi.
Sau này cô cũng cần phải học điểm này của anh, đối xử với người khác vừa dịu dàng vừa lịch sự.
Mấy nhân viên công tác bên cạnh cũng dừng tay lại, ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Lục Úc, Lục Úc không chỉ đẹp trai dáng đẹp mà lại còn tốt bụng, còn chủ động băng bó vết thương cho anh ta, thật là một nam thần tốt.
Nam sinh bị các cô ấy hâm mộ đã không còn lưu luyến gì với cuộc đời.
...
Nam sinh chủ động nhận lỗi đổi trà sữa là do anh ta làm, lí do vẫn như cũ, do nhìn Tô Chi thấy chướng mắt.
Cách giải quyết cuối cùng của chuyện này chính là đưa nam sinh này đến cục cảnh sát, để chú cảnh sát dạy dỗ anh ta, sau đó đưa tiền chữa trị và xin lỗi Lâm Mạt.
Lâm Mạt rất không muốn nhận, cô ấy rất muốn cạo lông nam sinh này, vậy mà lại khiến cô ấy bỏ lỡ cơ hội quay phim với thần tượng của mình.
Sau khi Tô Chi biết đã an ủi cô ấy: ""Yên tâm đi, sau này sẽ có cơ hội.""
Nam sinh kia học cấp ba, là bạn cùng lớp với Điền An An, quan hệ của hai người hình như cũng không tệ lắm, có lẽ là người theo đuổi Điền An An.
Bây giờ còn rất lâu mới đến lúc thi đại học, lúc nào cũng có thời gian để dạy dỗ nam sinh kia.
Cơ hội đến rất nhanh, một buổi tối nào đó, sau khi kết thúc quay phim, sau khi nam sinh kia đưa Điền An An về, lúc anh ta đi về một mình đã bị người ta trùm bao tải lên rồi đánh cho một trận.
Những chỗ đánh đều là những chỗ mắt thường không thấy được, nhưng rất đau.
Nam sinh kia chửi bới ầm ĩ nhưng không tìm được người đánh mình, cuối cùng chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay vào bụng.
Lúc đi học, Điền An An thấy anh ta có gì đó không đúng: ""Chân cậu làm sao vậy? Không sao chứ?""
Mắt của anh ta bị Tô Chi đánh đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn, vẫn còn trong tình trạng tím xanh.
""Không sao, đi đường không cẩn thận nên ngã một cái thôi."" Nam sinh không kể lại chuyện mất mặt này cho cô ta.
Thật ra trên đường về nhà anh ta bị người ta trùm bao tải đánh, vì anh ta ăn nói không nể nang ai nên đắc tội không ít người, cho nên anh ta cũng không biết là ai đánh mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)