Đã qua một phút mà Điền An An và Thi Bách Thủy vẫn không quay lại, bọn họ đứng ở cửa ra vào nhìn về hướng kia cũng không thấy bóng dáng hai người kia đâu.
An Lan Giai liên lạc với Thi Bách Thủy nhưng đối phương không bắt máy.
“Không ai bắt máy cả.”
Miêu Họa Họa nói tiếp: “Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”
Tô Quân Bạch vừa ăn vừa nói: “Mua bữa sáng thôi xảy ra chuyện gì được, có thể là bọn họ không mang điện thoại theo.”
Anh lại nói: “Chúng ta đi trước đi, để lại địa chỉ cho bọn họ, để họ tự mình đi đến.”
Anh chính là tay trong kỳ này, còn phải gánh nhiệm vụ gài bẫy khách mời nữa.
Bọn họ không trở về vừa đúng lúc, đến trễ càng tốt, bên kia không nhận nhân viên quét rác nữa, hai người bọn họ sẽ phải lấy tiền ra đi vào khu phong cảnh bấm thẻ. Vừa mua hai vé vào cửa xong hai người bọn họ chắc chắn sẽ biến thành quỷ nghèo, ồ, có lẽ bọn họ cũng không có nhiều tiền đến vậy.
“Vậy đi thôi, tôi đã liên lạc xong với quản lý bên kia rồi, bọn họ nói đến trễ sẽ không nhận người nữa.” Tô Chi nói: “Các người muốn chờ thì chờ, tôi và anh hai đi trước?”
“Còn chúng tôi nữa.” Lục Úc đi theo: “Đi thôi.”
Miêu Họa Họa thấy vậy: “Mẹ, chúng ta đi thôi.”
Công việc của cô đều dựa cả vào Tô Chi, cô đi rồi cô ấy biết dựa vào ai.
Hơn nữa Tô Chi đã mang bữa sáng về cho bọn họ, Điền An An còn muốn đi ra ngoài, thế này không phải là muốn tự tìm phiền phức hay sao?
Cô lười, không muốn động đậy.
Miêu Văn Quân gật gật đầu: “Thầy An không đi à?”
Tất nhiên An Lan Giai muốn đi, ông ta chỉ cần đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ của mình là được rồi, mặc kệ người khác.
“Đi.”
Ông ta dặn dò: “Nguyệt Nguyệt, hôm qua con ngủ không ngon sao? Lát nữa lên xe nghỉ ngơi cho tốt nha.”
An Nguyệt Nguyệt cầm sữa bò trong tay, nhỏ giọng nói: “Con biết rồi.”
“Giống nhau thôi, bố tôi mà có chút xíu dịu dàng thôi tôi cũng sẽ cười đến tỉnh.”
“Có thể xin đổi bố không ha ha ha ha ha.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
