Miêu Họa Họa nghi hoặc hỏi: “Lư Sơn? Là nơi mà chúng ta rút thẻ nhiệm vụ đó sao?”
“Nếu đúng là như vậy thì quá tốt rồi, không chỉ kiếm được tiền mà còn không cần bỏ tiền mua vé vào cửa, sẵn tiện làm nhiệm vụ luôn, đúng là một công ba việc.”
Miêu Văn Quân lên tiếng nói: “Nếu như có chuyện tốt như vậy, vậy cô với Họa Họa cũng xin ghi danh tham gia.”
Lỡ chậm trễ không còn cơ hội thì sao bây giờ? Chỉ riêng tiền vé vào cửa đã mất hai ba trăm, quét rác còn có thể kiếm được hơn một trăm, đây đúng là chuyện vui lớn.
Điền An An nhìn lướt qua bảng biểu: “Các người tìm đâu ra vậy? Đáng tin không đó? Công việc có thật sự giống như trong danh sách không?”
Công việc chắc là không có trong danh sách rồi, sao tổ chương trình chịu sắp xếp cho bọn họ công việc tốt như thế được.
“Tự bọn tôi tìm đó, thời gian làm việc đều đã hỏi xong hết rồi, cô nói xem có đáng tin không?” Tô Chi thuận miệng đáp lại vài câu: “Còn ai muốn tham gia không, muốn đăng kí thì phải nắm bắt thời gian nha.”
Cô nói câu này với vẻ rất nghiêm túc làm cho mọi người cũng trở nên căng thẳng hơn.
“Cô với Họa Họa đăng kí.” Miêu Văn Quân giơ tay đầu tiên: “Mười đồng đúng không? Cháu cầm đi.”
Bà hỏi lại một câu: “Nếu như không được tuyển vậy có trả lại tiền không?”
“Được rồi, cô tin các cháu sẽ không hại bọn cô.” Miêu Văn Quân đưa tiền, nhận công việc quét rác cùng với Miêu Họa Họa.
Tô Quân Bạch cười nhận lấy tiền: “Tất nhiên rồi, bọn cháu đều là những công dân tốt mà.”
Nhưng bọn họ là những công dân giỏi lừa tiền ha ha, chỉ cần động đậy cái miệng mấy cái là có hai mươi tệ đến tay, lừa người ta quá sảng khoái luôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)