Sau ba tiếng chạy xe buýt, rốt cuộc đã tới đích, thành phố nhỏ này tên là Lư Sơn, khu phong cảnh trứ danh cũng tên là Lư Sơn.
Khí hậu của Lư Sơn nhiều mưa, lúc họ xuống xe, bầu trời còn đổ một cơn mưa nhỏ.
Miêu Họa Họa nhìn thấy thời tiết bên ngoài, nói với vẻ mặt đau khổ: "Trời ơi, tại sao trời lại mưa, chúng tôi không có ô."
Toàn bộ hành trình ngồi xe đi trên đường đều là trời nắng, ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã thay đổi.
"Chúng tôi có hai chiếc ô che mưa, cho các cô mượn một chiếc." Điền An An vừa khéo ngồi ở phía trước họ, nghe thấy Miêu Họa Họa nói, bèn mở túi ra lấy ô đưa cho cô ấy: "Cho cô, dùng xong thì trả lại, không trả cũng không sao."
Dáng vẻ lương thiện thân thiết của cô ta khiến cho thiện cảm của Miêu Họa Họa với cô ta càng sâu sắc.
Miêu Họa Họa nhận lấy ô: "Cảm ơn, buổi tối trả lại cho cô."
Thời tiết ở đây thay đổi rất nhanh, giống khuôn mặt khóc cười của trẻ con, có lúc buổi sáng trời mưa, buổi chiều lại nắng to, dự báo thời tiết cũng không chính xác.
Tô Chi cũng mang theo ô che mưa, là mẹ chuẩn bị cho cô, một chiếc ô đặt làm riêng màu tím, vô cùng xinh đẹp, có chức năng tự động lên xuống, rất tiện lợi.
Anh hai cũng có một chiếc, đều là đặt làm riêng cùng lúc, của anh là màu xám xanh, có loại phong cách cổ xưa, rất phù hợp khí chất của anh.
Tô Quân Bạch luôn không quên chăm sóc em gái, sau khi xuống xe, lấy va li hành lý của anh ra trước, sau đó cầm của em gái.
Có anh ở đây thì tuyệt đối không để cho Lục Úc tiếp xúc với em gái, cái tên này thật là đáng ghét.
Lục Úc và Lục Vũ Điểm không có ô, anh nhớ rằng hôm qua lấy ra đã đặt lên bàn, nhưng buổi sáng đi gấp nên quên mang.
Lục Vũ Điểm vốn dĩ không hề nghĩ đến chuyện phải cầm ô, đúng lúc bố mẹ cậu ta đi công tác, cậu ta ở nhà anh họ.
Tô Chi và anh trai cô mỗi người có một chiếc, có thể cho nhóm anh mượn ô.
"Các anh dùng trước đi, em và anh em dùng chung một chiếc ô."
Lục Úc gật đầu: "Cảm ơn, tạnh mưa sẽ trả lại em."
Đến khi làm nhiệm vụ kiếm được tiền, anh phải chuẩn bị hai chiếc ô che mưa.
Lúc Tô Quân Bạch đến, vừa khéo nhìn thấy cảnh này: "Đợi đã Lục Úc, muốn mượn cũng được, dùng việc khuân vác của cậu để đổi, nếu như không làm, cũng không ép cậu."
Lục Úc là sinh viên thể thao, sức lực rất lớn, dù sao anh cũng không đánh lại cậu ta, để cậu ta làm chút việc chân tay mới giày vò được cậu ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)