Liên Phương rất đau lòng, bởi vì Tô Chi không đi thì Tô Quân Bạch nhất định sẽ không đi, phí đại ngôn trị giá hơn trăm triệu như vậy, lộ diện mới là cơ hội tốt!
Sao hai người bọn họ lại không để ý chút gì vậy! Có thể hiểu cho tâm tình sôi trào của anh ta được không hả?
"Chi Chi à, em nghe anh nói này, chỗ tốt của đại ngôn này chính là mang lại rất nhiều tiền, tuyệt đối rất có giá trị."
Tô Chi yên lặng nghe những lời Liên Phương nói trong điện thoại, đợi anh ta nói xong, vẫn trả lời như cũ.
"Không làm."
Liên Phương càng thêm đau lòng: "Tại sao chứ? Chi Chi à, em có thể cho anh một cái lý do hay không?"
Tô Chi hỏi: "Anh Liên, em hỏi anh, hoàng tộc phát triển ở chỗ nào? Họ là người của nước Hoa chúng ta hay không?"
"Phát triển ở nước M, công chúa hoàng tộc không phải là người nước Hoa chúng ta." Liên Phương rất không hiểu: "Chuyện này có liên quan gì đến việc em làm đại ngôn hả?"
"Em lo lắng về vấn đề chủng tộc sao? Em gái à, em đừng có nghĩ nhiều quá, nước M là bạn tốt với nước Hoa chúng ta, bọn họ tìm người đại ngôn toàn bộ là người nước Hoa nên không có vấn đề gì cả."
Làm khuôn mặt đại diện cho hoàng tộc thì có thể sẽ khắt khe hơn một chút nhưng họ là những thương hiệu lớn, nên có thể hiểu được.
"Nếu xảy ra chuyện gì thì sao? Vậy thì không phải em và anh em sẽ trở thành những người không yêu nước sao." Tô Chi lại nói: "Em chỉ nói tùy tiện vậy thôi, dù sao thì đại ngôn này em sẽ không chịu nhận."
"Anh Liên, nếu anh nhận được nhiều đại ngôn từ các thương hiệu nổi tiếng trong nước, thì mọi người đều có thể mua được."
Liên Phương vẫn muốn thuyết phục cô: "Em gái, em nên suy nghĩ thêm một chút nữa đi, anh sẽ không giục em nữa, buổi tối em lại trả lời anh."
Anh ta cúp điện thoại trước, vì sợ Tô Chi sẽ từ chối.
"Sao vậy? Em gái tôi không đồng ý sao? Vậy thì tôi cũng sẽ không đi." Tô Quân Bạch thấy sắc mặt anh ta không tốt lắm nên đã đoán được.
Liên Phương than thở nói: "Chi Chi vẫn còn nhỏ tuổi, cho dù không hiểu chuyện thì cũng thôi đi, còn cậu có thể quan tâm đến sự nghiệp của mình một chút được không."
"Sự nghiệp hiện tại của tôi rất tốt mà, mỗi ngày đều làm việc không ngừng, thậm chí còn không có thời gian để nghỉ ngơi." Tô Quân Bạch cũng thở dài nói: "Lúc nào tôi mới có thể nghỉ ngơi đây?"
Khoảng thời gian trước, vì chuyện casting nên đã kéo dài rất nhiều thời gian, gần đây lại luôn bận rộn với lịch trình, một ngày anh chỉ có thể ngủ năm sáu tiếng, cả người tiều tụy hẳn đi.
"...Sau Tết." Liên Phương cũng thấy anh tiều tụy đi, không tiếp tục đề tài này nữa: “Vậy cậu trước nghỉ ngơi đi, tối nay tôi lại ghé qua.”
WeChat của Tô Quân Bạch nhận được một tin nhắn từ em gái: "Đại ngôn nước hoa của nước M không tốt bằng nước hoa Chi Tinh của nước Hoa chúng ta."
Phía dưới là hai liên kết nước hoa liên tiếp so sánh đối lập giữa nước hoa của nước M và nước Hoa.
"Em gái, em muốn anh nhận đại ngôn nước hoa Chi Tinh sao?"
Tô Chi: "Không phải, em chỉ làm một phép so sánh mà thôi."
Tô Chi: "Thực lực của anh bây giờ đã cao lên rồi, tương lai có thể sẽ có cơ hội vươn ra quốc tế."
Độ nổi tiếng của anh hai cô thực ra đã rất cao, không chỉ ở trong nước mà còn có sức ảnh hưởng không nhỏ ở nước ngoài.
Em gái đang lo lắng cho tương lai sự nghiệp của anh, tâm trạng của Tô Quân Bạch rất tốt: "Anh hiểu rồi, anh trai của em sẽ kiên định bước từng bước trên con đường của mình."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
