Tiêu Huyền Dã cười khẽ: “Thẩm đại nhân, nàng ấy đâu còn là trẻ con, cần gì Thẩm đại nhân phải trông chừng từng giây từng phút như vậy.”
Thẩm Ninh Âm: “Huynh trưởng, đừng lo lắng, ta sẽ về ngay thôi.”
Dù sao cũng có nhiều người ở đây, Tiêu Huyền Dã cũng không dám làm gì nàng.
Thuyền hoa neo đậu bên bờ hồ sóng gợn lăn tăn của vườn Ngọc Đàm.
Nàng không vui lườm hắn: “Ngươi mau đưa cho ta!”
Tiêu Huyền Dã cười một cách lộ liễu, cố tình chậm rãi trêu chọc nàng: “Thẩm nhị tiểu thư, bảo vật quan trọng như vậy ta đưa thẳng cho ngươi, ngươi có nên nói vài lời không, ví dụ như cầu xin ta chẳng hạn?”
Thẩm Ninh Âm: “Là ngươi nói muốn dùng nó để tạ lỗi!”
“Bây giờ ta hối hận rồi.”
Đôi mắt đen láy của Tiêu Huyền Dã tùy tiện lướt qua đôi môi đỏ mọng của nàng, hắn cúi người sát lại gần: “Có điều, nếu ngươi chịu ngoan ngoãn cầu xin ta một câu, ta sẽ đưa cho ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

