Đó là máu của nàng, hay là của họ?
Phó Nghiễn Chu không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất.
Mấy ngày tìm kiếm không ngủ nghỉ khiến thân hình chàng ta gầy rộc đi, hốc mắt thâm quầng, cằm đã lún phún râu xanh.
Rất nhanh, thị vệ đến báo: “Phó đại nhân, khu vực này đã tìm kiếm khắp nơi, không phát hiện tung tích của Thái tử và Thái tử phi.”
Phó Nghiễn Chu nghe vậy, gần như muốn bóp nát miếng ngọc bội trong tay.
Đôi mắt chàng ta đỏ ngầu, vằn lên những tia máu dữ tợn: “Tiếp tục tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác—”
Đêm đầu xuân lạnh đến lạ thường.
Ngay cả trái tim chàng ta cũng như bị một lớp sương giá vô tận bao phủ, không ai biết chàng ta đã dùng bao nhiêu sức lực mới có thể thốt ra câu nói này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
