“Ta và cô không thù không oán, tại sao lại muốn giết ta?”
“Cô cướp thú cưng của người phụ nữ của bản thái tử, sao lại bảo là không có thù oán?”
Mạnh Anh siết chặt ngón tay: “Hồ ly tím là do ta bắt được trước, cho dù nàng ấy là Thái tử phi, cũng nên nói lý lẽ, giữ quy củ chứ!”
Dạ Lân Huyền khinh khỉnh “chậc” một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn thứ trong tay nàng ta.
“Thứ cô cầm trong tay là vật của Tây Lăng quốc chúng ta. Nếu bản thái tử muốn, thì giang sơn Tây Lăng quốc này tặng cho nàng ấy cũng chẳng sao, huống hồ nếu không có món bảo vật này, chỉ bằng bản lĩnh của cô thì làm sao bắt được hồ ly tím.”
“Nếu cô không giao ra, bản thái tử đây cũng chỉ là giết một kẻ chẳng đáng bận tâm mà thôi.”
Bị y uy hiếp, Mạnh Anh chỉ có thể không cam lòng mà giao hồ ly tím ra.
Dạ Lân Huyền nói tiếp: “Chiếc áo Phượng Hoàng vũ y mà Hoàng đế ban thưởng trông tầm thường quá. Nếu nàng thích mấy thứ này, trong bảo tàng của hoàng cung Tây Lăng quốc còn vô số kỳ trân dị bảo, hay là theo ta về đó đi, những bảo vật ấy mặc nàng tùy ý chọn lựa.”
Nghe những lời này, sắc mặt Tiêu Tùng Yến càng thêm u ám, lập tức ra lệnh cho cấm quân tiến lên bắt y lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)