Dạ Lân Huyền vốn định nói những vết thương đó tuy để lại sẹo nhưng đã sớm không còn đau nữa, nhưng khi thấy vẻ lo lắng của nàng, lời đến bên miệng chẳng hiểu sao lại đổi khác.
“Thái y nói ta mạng lớn, chỉ chậm một bước nữa thôi là suýt đi gặp Diêm Vương rồi. Những ngày đó, vết thương đau đến mức ta không ngủ được, ăn cũng không ngon. Vì muốn sớm ngày gặp lại nàng, ta đã rong ruổi không ngừng từ Tây Lăng quốc đến đây, khiến vết thương cũ trên lưng lại tái phát.”
Thẩm Ninh Âm nghe xong càng thêm áy náy.
Dạ Lân Huyền cúi xuống, để tầm mắt ngang bằng với nàng, đáng thương nói: “Vết thương đau quá, phải nàng hôn một cái mới khỏi được.”
Ánh mắt Dạ Lân Huyền trầm xuống.
Hắn hôn lên má nàng một cái, biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Còn có thể có chuyện gì quan trọng hơn ta?”
“Trong khu rừng này có bao nhiêu thú dữ, vậy mà Tiêu Tùng Yến lại để một mình nàng ở lại. Hắn luôn miệng nói bảo vệ nàng, nhưng bây giờ hắn còn lo cho mình chưa xong, thì bảo vệ nàng thế nào?”
“Ta thấy lão già Hoàng đế kia cũng xảo quyệt lắm, chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Hay là nàng theo ta về đi, mọi việc ở Tây Lăng quốc đều do ta nắm quyền, nàng muốn chi phối ai, ra lệnh cho ai, đều do nàng quyết định.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
