Cuộc đi săn mùa xuân hàng năm, ngoài hoàng thân quốc thích, các thế gia quý tộc, vương công đại thần và gia quyến cũng đều có mặt đông đủ.
Bãi săn nằm ở ngoại ô kinh thành, rộng lớn trải dài mấy trăm dặm, rừng cây rậm rạp, địa thế phức tạp, phía nam còn có một vách đá sâu cả trăm trượng.
Cấm vệ quân mặc áo giáp đóng giữ hai bên bãi săn, Hoàng đế ngồi trên đài cao, ghế của Thái tử được xếp ngay bên cạnh, phía dưới lần lượt là các hoàng tử và công chúa.
Theo lệ cũ, người đứng đầu trong cuộc đi săn mùa xuân sẽ được hưởng thánh ân, nhận được phần thưởng hậu hĩnh từ Hoàng đế.
Phong khí của Cảnh quốc khá cởi mở, nữ tử không chỉ có thể ở nhà dạy chồng nuôi con, trong số đó không thiếu những nữ tướng quân dũng mãnh thiện chiến ra trận giết giặc, trấn giữ biên cương.
Trên trường săn không chỉ có bóng dáng nam nhân cưỡi ngựa tung hoành, mà còn có không ít thiếu nữ thay trang phục đi săn để thể hiện tài năng.
Hoàng đế nhìn Mạnh phó tướng ở phía dưới, giọng điệu có thêm vài phần tán thưởng.
“Mạnh ái khanh, con gái của khanh tuy tuổi còn nhỏ, nhưng khí thế và lòng can đảm lại không thua kém khanh đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
