“Nhị ca—”
Tiêu Thừa Duẫn dường như muốn đưa tay về phía cô bé, nhưng lại bị xiềng xích lạnh lẽo trói buộc, mỗi lần giãy giụa càng hằn sâu thêm những vết đỏ tứa máu.
Giọng hắn khàn đặc, nhưng vẫn cố gắng an ủi: “Lạc An đừng khóc, hoàng huynh sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu...”
Lạc An vừa khóc vừa lắc đầu, muốn đưa tay lau vết máu trên mặt hắn, nhưng nhìn thấy da thịt hắn nát bươm, không một chỗ lành lặn, đôi tay cô bé lại không biết phải đặt vào đâu.
Tiêu Thừa Duẫn liếc nhìn Thẩm Ninh Âm đang đứng bên cạnh, đôi môi khô nứt khẽ mấp máy.
“Bộ dạng này của hoàng huynh e là dọa nàng sợ rồi. Lạc An ngoan, ra ngoài trước đi, hoàng huynh có vài lời... muốn nói với Thái tử phi.”
Lạc An nức nở gật đầu.
Sau khi cô bé rời đi, thái y bôi thuốc, băng bó qua loa vết thương cho hắn rồi cũng nhanh chóng lui ra.
Cả hai đều không nói lời nào, đại điện trống trải chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Chỉ có ánh mắt nóng rực kia như hữu hình, đậu trên người nàng rất lâu không chịu rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)