Tiêu Tùng Yến không truy cứu vết cắn trên môi nàng nữa mà chuyển chủ đề: “Nếu đã không có chuyện gì xảy ra, tại sao phải trốn đi, không muốn để ta biết?”
“Thiếp chỉ sợ chàng tức giận.”
“Ninh Âm biết ta sẽ tức giận, tại sao còn giữ bọn họ lại?”
Thẩm Ninh Âm cúi mắt: “Dù sao vết thương của họ cũng là vì thiếp mà ra, thiếp thấy áy náy nên muốn để họ ở lại trong cung, cũng tiện cho thái y chữa trị.”
“Nàng là Thái tử phi của ta, để hai ngoại thần không phận sự ở lại đây thì còn ra thể thống gì.”
Tiêu Tùng Yến ngắt lời nàng.
“Chuyện này ta đã quyết. Nếu nàng còn muốn nói giúp họ, ta không ngại ném họ ra ngoài ngủ một đêm đâu.”
Thẩm Ninh Âm mím môi, không nói thêm lời nào.
Tiêu Tùng Yến luồn tay qua khoeo chân, bế bổng nàng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

