Nàng bất giác nhớ lại năm đó, khi chàng bị mọi người vu oan chửi mắng, bị người thân nhất phản bội, từ một thiên chi kiêu tử trên chín tầng mây, rơi thẳng xuống vực sâu, trở thành đối tượng bị người đời phỉ nhổ.
Trong lòng nàng bất giác dâng lên một nỗi xót xa.
Nàng ôm lấy eo chàng, tựa đầu vào ngực chàng: “Sau này sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa, ta sẽ cùng người vượt qua những khó khăn đó.”
Tiêu Tùng Yến ngoắc lấy ngón út của nàng, ánh mắt lấp lánh: “Những lời nàng nói, ta đều xem là thật, không được lừa ta nữa.”
“Không lừa người nữa.”
Tiêu Tùng Yến cười nói: “Xem ra vào tù một chuyến cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, ít nhất cũng để ta thấy được tấm lòng của nàng.”
Sao lại lái chủ đề về chuyện này nữa rồi.
Tiêu Tùng Yến dắt nàng đến bên giường ngồi xuống, ra lệnh cho ngục tốt đứng gác bên ngoài.
“Đi lấy một chậu nước nóng đến đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

