Nàng mang thai phải chịu khổ sở thế này, hắn không khỏi đau lòng: “Vẫn không có khẩu vị à?”
Tiêu Tùng Yến vuốt ve mặt nàng, thở dài: “Nàng là chủ tử, không cần phải nhân từ với đám hạ nhân này. Sau này nếu chúng bắt nạt nàng, mà ta lại không ở bên cạnh thì phải làm sao?”
“Con mới không để người khác bắt nạt đâu, nếu ai chọc đến con, con cũng sẽ ỷ thế hiếp người!”
Tiêu Tùng Yến bật cười: “Vậy nàng cứ mặc sức ỷ thế của ta đi bắt nạt người khác. Dù là trước mặt Phụ hoàng và Hoàng hậu, cũng có ta chống lưng cho nàng.”
Lòng Thẩm Ninh Âm dần rung động, nàng vòng tay qua cổ hắn, ghé sát vào, vẻ mặt phức tạp: “Tiêu Tùng Yến, chàng đừng đối tốt với ta quá.”
Tiêu Tùng Yến ôm lấy eo nàng, ý cười trong mắt lan tỏa từng tầng.
“Nàng là Thái tử phi của ta, là người sẽ cùng ta đi hết cuộc đời này. Ta không tốt với nàng, thì tốt với ai? Dưới gầm trời này, chỉ có nàng mới xứng đáng với sự sủng ái của ta.”
“Nhưng mà ta sợ...”
“Sợ gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)