Sau khi Tạ Quý phi rời đi, Thẩm Ninh Âm sờ lên gương mặt gầy gầy của hắn, xót xa nói: “Sao chàng lại gầy đi vậy? Có phải đã không tự chăm sóc tốt cho mình không?”
Tạ Cảnh Hành ôm nàng đến bên sập ngồi xuống: “Có tổ phụ đích thân trông coi ta dưỡng thương, sao ta dám lơ là.”
Cánh tay mềm mại của Thẩm Ninh Âm khẽ vòng qua cổ hắn, nàng quyến luyến sà vào lòng hắn, tựa như một chú mèo nhỏ.
“Tiêu Tùng Yến không cho ta ra khỏi cung, lâu lắm rồi không được gặp chàng, ta nhớ chàng.”
Đầu ngón tay Tạ Cảnh Hành khẽ lướt qua gò má ấm áp mịn màng của nàng, giọng nói rất nhẹ: “Ta cũng vậy, ta cũng rất nhớ nàng.”
Hai người cứ thế ôm nhau ấm áp một lúc.
“Là lỗi của ta, nếu không phải ban đầu ta bị người của Dạ Lân Huyền bắt đi, nàng cũng đã không phải chịu những khổ sở này.”
Thẩm Ninh Âm khẽ lắc đầu: “Chàng đừng đổ hết lỗi về mình như vậy. So với chàng, những chuyện này chẳng là gì cả.”
Tạ Cảnh Hành nhẹ nhàng ôm lấy nàng: “Bất kể đứa bé là con của ai, ta cũng sẽ coi nó như con ruột của mình, toàn tâm toàn ý yêu thương nó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
