Trong khoảnh khắc, mùi máu tanh nồng nặc ập đến.
Thẩm Ninh Âm ghê tởm nhả ra, lấy áo hắn chùi vết máu dính trên khóe miệng.
Tiêu Tùng Yến cười khẽ, bàn tay to nắm lấy eo nàng nhanh chóng đổi vị trí, giữ chặt mặt nàng rồi nhắm thẳng vào.
“Nếu đã không thích máu của ta, vậy thì nếm thử thứ khác đi.”
Cung nhân đứng hầu bên ngoài đã phải thay nước ba lần.
Đợi đến khi trời hửng sáng, Thẩm Ninh Âm mệt lả đi, cuối cùng thiếp đi trên giường.
Khi nàng tỉnh lại lần nữa, đã là buổi chiều.
Lúc này Tiêu Tùng Yến không có ở Đông cung. Bây giờ nàng đã mang thai, mọi việc đều phải chăm sóc chu đáo, không thể qua loa.
Cung nhân trong điện cẩn thận hầu hạ nàng dùng bữa trưa, ngự thiện phòng được lệnh đổi đủ mọi cách để làm những món ăn chống ngán cho nàng.
Nàng không có khẩu vị, chỉ gắp vài đũa rồi cho người dọn đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


