Khi môi hắn vô tình chạm vào vùng mềm mại ấy, vành tai nàng tức thì nóng ran.
Thẩm Ninh Âm không ngờ trúng thuốc mê rồi mà hắn vẫn khó đối phó như vậy, cánh tay ôm ngang eo nàng siết chặt như một con mãng xà.
Nàng đau đến mức không nhịn được mà đá vào chân hắn.
Hắn lại cử động lần nữa, dễ dàng kẹp chân nàng giữa đôi chân thon dài của mình, sống mũi cao thẳng chạm vào nơi mềm mại, càng lún sâu hơn.
Thẩm Ninh Âm xấu hổ đến mức muốn tát cho hắn một cái.
Đợi bóng nàng khuất hẳn.
Dạ Lân Huyền đột ngột mở mắt, chống người ngồi dậy trên giường.
Hắn cúi nhìn vạt áo xộc xệch của mình, và cả mu bàn tay bị nàng cào đến đỏ ửng, bất đắc dĩ mà cưng chiều lắc đầu.
Lúc này, A Mông Lệ bước vào điện, do dự nói: “Điện hạ thật sự yên tâm để cô ấy rời đi như vậy sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
