Hắn vừa ra lệnh, đám quan binh lập tức hành động, xông lên giữ chặt vai Tạ Cảnh Hành và Phó Nghiễn Chu. Những lưỡi kiếm sắc bén được giơ cao, treo lơ lửng ngay trên đầu họ.
Đồng tử Thẩm Ninh Âm co rút lại.
Nàng dùng hết sức bình sinh níu lấy tay hắn, cả cơ thể run lên bần bật vì sợ hãi và tuyệt vọng.
“Không! Ta xin ngươi, ngươi tha cho họ đi, đừng giết họ!”
“Ta xin ngươi đừng làm vậy, có được không?”
“Ngươi tha cho họ, ta sẽ theo ngươi về, sau này ta sẽ không bao giờ trốn nữa! Ta sẽ nghe lời ngươi hết! Ta chỉ yêu một mình ngươi thôi!”
Hai mắt Tạ Cảnh Hành đỏ rực, giọng nói khản đặc: “Ninh Âm, đừng cầu xin hắn…”
Dược hiệu đang tàn phá cơ thể, khiến chàng cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Chàng căm hận sự bó tay của mình lúc này, trong lòng tràn ngập phẫn nộ và không cam tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


