Nàng mất kiểm soát đưa tay ra, đầu ngón tay sắp chạm vào bàn tay ấm áp của hắn thì một bóng áo đỏ rực như sao băng lướt qua tầm mắt nàng.
Chứng kiến cảnh này, sắc mặt Phó Nghiễn Chu lạnh đi trông thấy.
Hắn sao có thể cam tâm để Tạ Cảnh Hành phá hỏng kế hoạch của mình. Dù lửa giận trong lòng đang cuộn trào, mặt ngoài hắn vẫn cố tỏ ra ôn hòa, giả tạo.
“A Ninh, ta mới là phu quân của nàng. Chính hắn đã cướp nàng khỏi ta, còn khiến nàng quên hết mọi chuyện xưa kia, nàng đừng để hắn lừa.”
“Kể từ khi nàng biến mất, ta chưa một ngày từ bỏ việc tìm kiếm. Những ngày qua, ta đã phải chịu đựng sự dằn vặt vì mất nàng. Ta chưa lúc nào không hối hận vì sao khi đó đã không ở bên cạnh nàng. Ông trời đã trừng phạt ta một lần, khiến ta mất đi người quan trọng nhất đời…”
“Ta khó khăn lắm mới tìm được nàng, lẽ nào nàng nỡ lòng bỏ mặc ta trong phủ đệ cô quạnh lạnh lẽo, để ta ngày ngày chịu nỗi đau… mất vợ sao?”
Giọng hắn nghẹn lại, đôi mắt đỏ ngầu, những tia máu vằn lên trông càng thêm dữ tợn, đáng sợ.
Phó Nghiễn Chu khom người xuống một cách hèn mọn, nắm chặt tay nàng trong lòng bàn tay: “Nàng là thê tử của ta, dù sống hay chết, vĩnh viễn đều là người của Phó gia.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)