Tên cai ngục mang đến một chiếc ghế gỗ hồng đặt trong phòng giam rồi nhanh chóng lui ra.
Tô phu nhân mặt không biểu cảm, đôi mắt trống rỗng, dường như đã tê liệt: “Dù các người có tra hỏi ta bao nhiêu lần đi nữa, ta cũng không biết tung tích của Tô Lâm.”
Phó Nghiễn Chu ngồi ngay ngắn trên ghế, hàng mi tựa lông quạ khẽ rũ xuống, giọng điệu thản nhiên:
“Tô Lâm dùng tính mạng con trai bà để uy hiếp, bắt bà thay hắn kéo dài thời gian, truyền tin giả cho triều đình. Lẽ nào bà không muốn biết con trai ruột của mình hiện giờ đang ở đâu, là sống hay đã chết sao?”
Sắc mặt Tô phu nhân lập tức trắng bệch, đôi môi run rẩy: “Không thể nào... Ngươi nói dối!”
Phó Nghiễn Chu từ từ lấy ra chiếc khóa trường mệnh dính đầy máu, đặt trước mặt bà: “Chiếc khóa trường mệnh này, bà có còn thấy quen không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



