Nàng chưa bao giờ bị thương như thế này. Mũi tên sắc bén đã rạch qua da thịt nàng, để lại một vết sẹo dài bằng nửa ngón tay trên chiếc cổ trắng ngần, trông càng thêm dữ tợn, đáng sợ.
Ngày thường nàng vốn là một người yếu đuối, bị thương một chút là đau đến rơi nước mắt, vậy mà bây giờ lại nén cơn đau dữ dội để an ủi chàng.
Tạ Cảnh Hành ôm chặt lấy nàng.
Thân hình cao lớn, thẳng tắp của chàng như cây tùng bị đá lớn đè lên, dần dần cong xuống, giọng nói nghẹn ngào: “Sau này đừng làm chuyện dại dột nữa. Mạng của ta mất thì cũng thôi, không đáng để nàng vì ta mà mạo hiểm.”
Bàn tay Thẩm Ninh Âm đặt lên tấm lưng đang khẽ run của chàng.
“Nếu chàng chết, trên đời này sẽ không còn ai đối tốt với ta như vậy nữa. Chàng nỡ lòng nào để ta một mình bơ vơ trên cõi đời này, bị người khác ức hiếp sao?”
Nghe vậy, Tạ Cảnh Hành càng siết chặt vòng tay quanh eo nàng: “Chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ bảo vệ nàng bình an, vô lo.”
Thẩm Ninh Âm cười nhẹ nhõm: “Vậy chàng phải sống cho thật tốt. Ngoài ta ra còn có tổ phụ, trên đời này vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến chàng.”
“Sau này cũng không được nhắc đến chữ chết nữa, xui xẻo lắm. Chúng ta khó khăn lắm mới rời khỏi kinh thành, trời cao đất rộng, sau này muốn đi đâu thì đi, không còn ai có thể cản trở chúng ta nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)