Tiêu Tùng Yến siết chặt eo nàng, những tia máu trong mắt đỏ ngầu, dữ tợn: “Cô không cho phép nàng đi, nàng có nghe không!”
Thuyền quan phía sau rất nhanh đã đuổi kịp.
Thẩm Ninh Âm đột ngột ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt sâu thẳm như mực của một người.
Người đó mặc một bộ bào trắng thêu trúc đen, vạt áo bay trong gió, khuôn mặt ẩn hiện dưới ánh trăng, càng thêm vài phần khó đoán.
Phó Nghiễn Chu khẽ mở môi, giọng nói trong trẻo như ngọc vỡ trên tuyết tan lọt vào tai: “Đưa Thái tử điện hạ và Thái tử phi lên.”
Thẩm Ninh Âm căm hận nhìn hắn.
Lẽ ra nàng không nên quay lại cứu hắn, ngay cả chính hắn cũng không cần mạng sống này, nàng quan tâm làm gì?
Ngay khi Tiêu Tùng Yến ôm nàng chuẩn bị quay về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
