Khi nhìn rõ hoa văn trên lệnh bài, sắc mặt Tiêu Huyền Dã đột ngột thay đổi.
Hắn quỳ trước mặt Hoàng đế, cố gắng giữ bình tĩnh: “Phụ hoàng minh giám! Nhi thần không làm chuyện này, nhất định có kẻ hãm hại nhi thần, cố tình đổ tội lên đầu nhi thần!”
Ánh mắt Hoàng đế như đuốc, nhìn xoáy vào người con trai bên dưới, rồi quay sang Tiêu Thừa Duẫn trầm ổn, điềm đạm bên cạnh.
“Thừa Duẫn, con thấy thế nào?”
Tiêu Huyền Dã biện giải: “Phụ hoàng, lệnh bài đó đúng là của nhi thần, nhưng nhi thần không biết tại sao lại xuất hiện trong tay đám thích khách đó. Nhi thần tuyệt đối không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo như mưu hại Thái tử, nhi thần bị oan!”
Sắc mặt Hoàng đế âm u khó đoán, im lặng một lúc rồi ra lệnh: “Dù vậy, chuyện mưu hại Thái tử không thể dung thứ. Người đâu, giải nó xuống tra hỏi cho kỹ!”
“Phụ hoàng!”
Tiêu Thừa Duẫn nhìn bóng hắn bị giải đi, trong đôi mắt cúi xuống lóe lên một tia sáng tối tăm khó nhận ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)