Dưới sự chỉ dạy tận tình của Tiêu Tùng Yến, sự căng thẳng của Thẩm Ninh Âm dần được thả lỏng.
Chẳng biết từ lúc nào, hai người đã cưỡi ngựa rời khỏi bãi, tiến vào khu rừng bên cạnh.
Con ngựa thong dong tiến về phía trước, xuyên qua một con đường mòn trong rừng, đi đến bên một dòng suối nhỏ róc rách.
Tiêu Tùng Yến ghì dây cương, cho ngựa dừng lại.
Tiêu Tùng Yến nắm tay nàng, giọng nói thanh nhã: “Thấy nàng ở trong cung buồn chán, ta nghĩ đưa nàng ra ngoài giải khuây.”
Sau đó, y ngắt vài dây hoa, những ngón tay linh hoạt đan thành một vòng hoa, rồi lại vén vài lọn tóc mai trên má nàng ra sau tai, đội vòng hoa lên đầu nàng.
Những bông hoa đỏ nhỏ xinh làm nổi bật lên gương mặt trắng như ngọc của nàng, không hề có vẻ diêm dúa mà ngược lại càng thêm yêu kiều, động lòng người.
Tiêu Tùng Yến lại dùng cỏ đan cho nàng những con bướm, con thỏ và đủ loại động vật nhỏ sống động như thật để chọc nàng vui.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

