Có lẽ đã vào thu, nàng luôn cảm thấy dạo này người hơi mệt mỏi.
“Ta muốn ngủ một lát, chàng đừng làm phiền ta.”
Tiêu Tùng Yến khẽ “ừm” một tiếng, kéo chăn lên cho nàng.
Đợi nàng ngủ say, Tiêu Tùng Yến lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt yên bình khi ngủ của nàng, bàn tay áp lên má, tham lam tận hưởng khoảnh khắc này.
Chỉ khi ngủ, nàng mới buông bỏ mọi phòng bị.
Sự thân cận và lấy lòng giả tạo thường ngày của nàng, sao hắn có thể không nhận ra. Hắn không vạch trần sự ngụy trang của nàng, mà cam tâm tình nguyện bị nàng lừa gạt.
Giấc này, Thẩm Ninh Âm ngủ rất lâu.
Bên ngoài trời đã sáng.
Nàng mở mắt, dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


