Thẩm Ninh Âm khẽ “ừm” một tiếng, rồi dưới ánh mắt của đám thị vệ, ung dung bước qua cổng lớn.
Sau khi rời khỏi Tướng quốc phủ, nàng không dám chậm trễ, rảo bước nhanh hơn, đi về phía cổng thành.
Chẳng mấy chốc, trên đường phố vang lên tiếng chiêng trống huyên náo, hai hàng nghi trượng uy nghiêm rẽ lối trên đường.
Người đàn ông trên con tuấn mã dẫn đầu có dáng người cao thẳng như tùng, khoác bộ hỷ phục màu đỏ rực rỡ, tôn lên khí chất cao quý lạnh lùng, càng khiến gương mặt y dưới ánh đỏ của áo bào trở nên ôn nhuận và trong suốt như ngọc.
Nàng sững người, chưa kịp suy nghĩ nhiều đã vội thu lại ánh mắt.
Nào ngờ Tiêu Tùng Yến đã nhạy bén phát hiện ra ánh nhìn của nàng, y quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như mũi tên xuyên qua đám đông bắn về phía đó.
Tất cả những điều này, Thẩm Ninh Âm không hề hay biết.
Nàng đeo mạng che mặt nên không ai nhìn rõ dung mạo, ánh mắt Tiêu Tùng Yến chỉ dừng lại trên người nàng một thoáng rồi thu về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


