Y siết lấy cổ tay nàng, giọng nói không giấu được vẻ hung tợn: “Ngươi vừa nói cái gì?”
Sự giận dữ trào ra từ đáy mắt y như muốn thiêu đốt nàng, xương cổ tay như sắp bị y bóp nát, đau đến mức nước mắt nàng không kìm được mà rơi xuống, nàng liền cắn mạnh vào cánh tay y.
Chẳng mấy chốc, vùng da trắng nõn đã rớm máu, hai hàng dấu răng hiện ra rõ rệt.
Thẩm Đạm bóp lấy mặt nàng, ép nàng phải nhả ra, mặc kệ cánh tay vẫn đang chảy máu, y giằng nàng khỏi vòng tay Phó Nghiễn Chu rồi thẳng tay đánh nàng bất tỉnh.
Phó Nghiễn Chu khó khăn chống đỡ cơ thể, hai tay bám chặt lấy mép giường, sắc mặt trắng bệch như giấy, khóe miệng ho ra một vệt máu đỏ tươi chói mắt.
“Trong lòng nàng, ngươi không bằng Tạ Cảnh Hành, bây giờ ngay cả ta cũng không bằng. Dù ngươi thủ đoạn cao siêu trên triều đình, quyền khuynh nhất thời thì đã sao, ngươi vĩnh viễn không bao giờ có được trái tim của nàng.”
Gương mặt Thẩm Đạm hoàn toàn bị băng giá bao phủ, những tơ máu trong mắt như mạng nhện nứt toác.
Phó Nghiễn Chu nuốt xuống mùi máu tanh đang chực trào lên cổ họng, tiếp tục chọc giận y: “Nàng thích ai, ngươi liền muốn giết người đó. Nếu ta chết đi, sẽ có thể khiến nàng mãi mãi ghi nhớ ta, còn ngươi sẽ chỉ bị nàng xem như một tên đao phủ tàn nhẫn máu lạnh. Nàng sẽ sợ ngươi, hận ngươi cả đời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


