Thế nhưng chỉ với một cái nhìn đó, con ngươi nàng không khỏi run lên, không thể tin nổi mà nhìn người vừa xông vào.
Bóng hình đẫm màu đêm của Phó Nghiễn Chu đang tiến về phía nàng.
Hắn đứng bên giường, nhìn hai người đang ôm nhau thân mật, dù đã lường trước cảnh này nhưng vẫn không thể kiềm chế được ngọn lửa giận dữ đang cuộn trào trong lồng ngực.
Phù Phong Các trước nay luôn có ám vệ canh gác, giờ phút này lại yên tĩnh đến lạ thường.
Ngay cả Thẩm Đạm cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.
Thẩm Ninh Âm dường như nhận ra điều gì đó, nàng lùi ra khỏi lòng hắn.
Nàng nhanh chóng mặc áo khoác ngoài rồi xuống giường, cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Phó Nghiễn Chu: “Ngươi đến đây làm gì?”
Dù có phải rời khỏi kinh thành, nàng cũng sẽ không chọn đi cùng Phó Nghiễn Chu, huống hồ Tuyết Sương vẫn còn ở Tướng phủ, nàng không thể bỏ mặc Tuyết Sương mà đi được.
Ánh mắt Phó Nghiễn Chu khóa chặt lấy nàng: “Tạ Cảnh Hành bị thương nặng, đang nguy hiểm đến tính mạng, nàng không muốn đi gặp huynh ấy sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)