Thời tiết càng lúc càng lạnh, Ân Niệm yên trong lòng khó chịu hơn, chỉ cần nhìn thấy thứ gì không vừa mắt liền tức giận, nàng sợ bị trúng độc thủ của người khác, nhưng cũng không đúng, nàng có Ngọc Hồ Lô, nguy hiểm đến gần nó sẽ run lên cảnh báo, thật phiền nhân a...
"Tiểu Bạch, ta muốn kiểm một chút, không biết sao lại khó chịu như vậy, mùa đông lạnh giá, có phải mùa hè ôi bức đâu, nhưng tính tình của ta gần đây rất dễ nổi đóa".
"Ngươi đợi chút, ta đang liên lạc với bên kia, ngươi không phải trúng độc thủ của ai đi?"
"Nếu thật như vậy, sợ là Ngọc Hồ Lô của ngươi là đồ dỏm rồi".
Tiểu Bạch nhíu mày nói "Thương Thành sẽ không bán đồ dỏm, nếu thật sự trúng độc thủ, thì chính ngươi quên đeo nó bên mình".
"Ta sai rồi được chưa? Mau liên lạc đi, thời gian này Tỉnh Đế thường xuyên đến chổ ta, còn không báo trước, muốn vào đây cùng ngươi tâm sự không dễ chút nào, ngươi nên trân trọng mới đúng".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


