-----
Vinh Thiển xốc lại tinh thần rất nhanh, cô mỉm cười thân thiện.
Tống Trĩ Ninh chậm rãi viết xuống tên của mình.
Vinh Thiển nhìn chằm chằm gò má cô ta, cô ít nhiều biết được chuyện của Tống Trĩ Ninh, tay thành như thế, không thể nào vẽ tranh được nữa.
Tống Trĩ Ninh cầm khủy tay xoa xoa vài cái, sau đó cô thả bút lại trên bàn, lấy áo khoác khoác lên vai.
”Vậy món bảo bối này làm phiền cô.”
”Đừng khách sáo, đây là việc tôi phải làm.” Vinh Thiển cầm lại tập tài liệu, cô đứng dậy đi tới bên cạnh Tống Trĩ Ninh.
Cô ta đến tìm mình, Vinh Thiển thầm nghĩ nhất định là có việc, dù sao trước kia Tống Trĩ Ninh cũng có quan hệ với Lệ Cảnh Trình, cô ta cũng có khả năng không biết người vợ bên cạnh Lệ Cảnh Trình bây giờ chính là Vinh Thiển.
Người tìm tới cửa, hoặc là kể chuyện xưa, hoặc là châm chọc khiêu khích.
Vinh Thiển cũng đều đã chuẩn bị xong tất cả.
Nếu muốn đối mặt với những lời bàn tán, trước tiên bản thân phải vững vàng.
Cô thẳng lưng, Tống Trĩ Ninh cầm túi, nhìn vào mắt cô thật lâu: “Tôi đây chỉ cần chờ tin tức là được?”
”Đúng, khi bán đấu giá thành công, tôi sẽ thông báo cho cô.”
”Được.” Tống Trĩ Ninh đứng lên: “Vậy tôi xin phép cáo từ.”
Vinh Thiển có chút giật mình, cô cũng đứng dậy, nhìn thấy Tống Trĩ Ninh cầm túi rời đi, không nói gì, cứ như vậy mà biến mất khỏi tầm nhìn của cô.
Cô đi tới, liền hỏi: “Đến bao lâu rồi?”
”Gọi điện cho em xong thì đến”
Lệ Cảnh Trình đi tới mở cửa giùm cô, chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, anh giật mình, khẽ nhíu mày.
”Cô ấy tới đây làm gì?”
Vinh Thiển biết anh nói Tống Trĩ Ninh.
”Cô ấy có món bảo vật muốn chúng em bán đấu giá.”
”Ai là người chịu trách nhiệm?”
Vinh Thiển nói: “Là em.”
Sắc mặt Lệ Cảnh Trình càng hung ác nham hiểm, nhấc chân bước tới hướng về phía Tống Trĩ Ninh.
Vinh Thiển muốn nắm lấy cánh tay anh: “Đừng đi.”
Lòng bàn tay cô lướt qua áo anh, trong nháy mắt nhìn thấy Lệ Cảnh Trình đã bước nhanh về phía trước, cô vội đuổi theo.
Tống Trĩ Ninh khoác áo, vừa thấy Lệ Cảnh Trình, cô dừng lại: “Cảnh Trình.”
Anh đứng chắn trước người cô: “Lại Hải có nhiều phòng đấu giá đến thế, vì sao lại tới đây?”
Tống Trĩ Ninh nhìn thấy thân ảnh Vinh Thiển xuất hiện sau Lệ Cảnh Trình, Lệ Cảnh Trình như vậy, trái lại làm cho cô cảm thấy rất xấu hổ.
”Nhưng ở Lại Hải, chỉ có nơi này là có danh tiếng, đáng tin cậy.”
Lệ Cảnh Trình lạnh lùng nhếch miệng: “Vậy tại sao hết lần này đến lần khác lại tìm tới Vinh Thiển?”
”Đây là sự sắp xếp của phòng đấu giá, em cũng không có chỉ mặt gọi tên.”
”Cảnh Trình.” Vinh Thiển kéo ống tay áo của anh: “Chuyện cũng không phải như anh nghĩ.”
”Bất kể là vô tình hay cố ý, cô nên cách xa Vinh Thiển một chút.”
Lời nói thẳng thừng như thế, Tống Trĩ Ninh lúc này sững sờ tại chỗ, cô như thế nào cũng không nghĩ tới, buông tay Lệ Cảnh Trình, sau này gặp lại, anh lại tuyệt tình đến thế.
Cô không nói gì, cụp mắt xuống, bên ngoài nhìn cô vẫn bình thường như thế, nhưng kỳ thực bên trong rất hỗn loạn.
Lệ Cảnh Trình kéo cánh tay Vinh Thiển, Tống Trĩ Ninh chậm rãi mở mắt ra: “Là em sai rồi, sau này nếu nhìn thấy anh, em sẽ cố gắng tránh đi, có được không?”
Anh hừ lạnh một tiếng, mang theo Vinh Thiển chuẩn bị rời đi, sau đó, ánh mắt nhìn lên áo khoác của cô ta.
Cô ta tựa hồ cũng chú ý tới anh, đưa tay kéo lại, giấy một cánh tay khác.
”Một Tống Trĩ Ninh thời thượng trước đây, hóa ra cũng chỉ là người thế này.”
Trong mắt Tống Trĩ Ninh mờ mịt, hai chân bước đi: “Em đi trước.”
Vinh Thiển nghiêng đầu qua chỗ khác thấy cô ta nhấc chân rời đi, bước chân kiên nghị hữu lực, nhưng lúc ánh mắt giao nhau, cô thấy rõ ràng trong khóe mắt Tống Trĩ Ninh có nước mắt rơi xuống.
Vinh Thiển không khỏi nắm chặt tay, không biết tại sao, trong ngực bởi vì những lời nói này của Lệ Cảnh Trình mà cảm thấy khó chịu, cảm thấy trong giọng nói của anh có chút phiền muộn, Vinh Thiển cũng tùy ý để anh dắt cô đi.
Tống Trĩ Ninh ngồi vào trong xe, vẫn chưa khởi động xe, cô gục đầu lên tay lái, khóc không thành tiếng, chỉ là nhẹ nhàng mà nghẹn ngào.
Cô biết ý tứ của câu Lệ Cảnh Trình nói kia.
Trước kia, Tống Trĩ Ninh là người được giới thượng lưu rất ưa thích, tài hoa hơn người, luôn luôn xuất hiện trong những lễ phục xa xỉ trong những bữa tiệc, mặc dù là ngày thường, cô cũng ăn mặc rất thời trang, đôi tay vẽ ra những bức tranh tuyệt vời, tinh tế động lòng người.
Nhưng hôm nay, cô tới đây, thói quen ăn vận tỉ mỉ của cô lúc này phải phối thêm một cái áo khoác, bằng không, cô sẽ không có cảm giác an toàn.
Cô vốn là người như thế, đã từng cho rằng sau khi vứt bỏ sự kiêu ngạo, cô tự nhiên không có dũng khí đem thân hình mình phơi bày ra ngoài, cô chỉ có thể che che giấu giấu, không để cho người khác nhìn thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)