-----
(* Hoa đào còn có ý chỉ “mối tình”)
Tống Trĩ Ninh suy đoán sắc mặt anh, từng nét, từng nét một đều không bỏ qua.
Khuôn mặt Lệ Cảnh Trình tĩnh lặng, có vẻ như không dao động là bao. Anh đứng đó, dáng người to lớn, như một gốc tùng vững chắc, đẹp đẽ qua năm tháng.
Trong mắt Tống Trĩ Ninh dâng lên vẻ cay đắng. Người đàn ông này bá đạo đến mức không cho người khác thấy được một con đường sống.
Anh không muốn thiếu cô nên liền dùng cách này; anh không biết, anh mãi mãi nợ cô một chuyện, e là kiếp này cũng không trả được.
Lệ Cảnh Trình nhấc chân bước thẳng về phía trước, không nói thêm gì với cô nữa.
---
Lúc đột ngột nhận được điện thoại của Hoắc Thiếu Huyền, Vinh Thiển vô cùng giật mình.
Đi ra khỏi phòng đấu giá, Hoắc Thiếu Huyền đang ở bên ngoài đợi cô. Thấy người đàn ông đứng dựa vào xe, Vinh Thiển đi nhanh tới: “Thiếu Huyền.”
Vinh Thiển nhìn xung quanh: “Sao anh lại tới Lại Hải?”
”Nói ra dài dòng lắm. Đi ăn một bữa đi!”
Vinh Thiển nghĩ thầm cũng không có gì không được, bình an, thoải mái, càng chẳng thấy có ai hay chuyện gì khác lạ: “Vâng.”
Hai người tới nhà hàng. Hoắc Thiếu Huyền đặt phòng VIP, bảo Vinh Thiển gọi món.
Cô gọi vài món: “Được rồi, có hai người, gọi nhiều lãng phí.”
Hoắc Thiếu Huyền cầm lấy thực đơn, lại gọi thêm vài món.
Đợi khi tất cả các món đã được dọn lên, Vinh Thiển mới phát hiện những món Hoắc Thiếu Huyền gọi đều là những món cô thích ăn. Người đàn ông nhìn chằm chằm mấy món cạnh mình, cũng phát hiện mấy món Vinh Thiển gọi là mấy món anh thích.
Anh không khỏi bật cười, vì vậy mà hai vai cũng rung nhẹ lên.
Vinh Thiển cầm đũa lên: “Ăn thôi.”
Có những chuyện đã qua, đã buông xuống thì không thể cứ tiếp tục nghĩ nữa.
Hoắc Thiếu Huyền rút ra điếu thuốc, một tay chống cằm, cũng không động đũa, chỉ nhìn cô ăn.
Vinh Thiển ngước mắt lên liền chạm phải ánh mắt người đàn ông: “Anh vẫn chưa nói sao anh lại tới Lại Hải vậy?”
”SMX mở lại rồi. Lúc trước, nó vẫn ngầm kinh doanh buôn bán, bây giờ càng không biết sợ, đổi lại tên cũ. Vì chuyện này mà anh tới đây.”
Vinh Thiển ngẩn người, nỗi nơm nớp lo sợ lại dâng lên: “Thiếu Huyền, chuyện nơi đấy anh đừng theo nữa, sẽ có người ra mặt hạ nó mà.”
”Năm ấy anh cũng đã nói rồi, dù nó chạy tới đâu anh cũng sẽ đuổi theo.”
Vinh Thiển lo lắng thật sự: “Nhưng những chuyện thế này rất nguy hiểm, bọn chúng toàn là bọn điên cuồng mất trí.”
”Anh không sợ.”
Vinh Thiển cầm đũa nhưng chẳng ăn nổi một miếng.
”Anh còn Tranh Tranh mà.”
Hoắc Thiếu Huyền chỉ vào người ngồi trước mặt mình: “SMX không chỉ muốn mạng của anh, mà còn cả em.”
”Thiếu Huyền, bây giờ em sống tốt lắm, anh không cần phải mạo hiểm.”
Hoắc Thiếu Huyền chăm chú nhìn cô một lúc: “Chuyện này là tự anh muốn làm. Anh sẽ không kích động nữa, tìm ra nó xong anh sẽ mai danh ẩn tích luôn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)