-----
Trên đường trở về, Vinh Thiển ngã ra sau ghế phụ, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cuộc chiến đấu trí này làm người ta mệt mỏi, chẳng ai cảm thấy vui vẻ.
Lệ Cảnh Trình chăm chú nhìn phía trước, con dốc thoai thoải hơi gập ghềnh làm Vinh Thiển mở mắt ra.
Ánh mắt cô nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Nếu quả thật SMX là của Lệ Cảnh Tầm, vậy hai lần trước ở Nam Thịnh, Lệ Cảnh Trình hoàn toàn không biết gì hay vì anh biết thời biết thế?
Vinh Thiển lại nhớ đến cảnh Hoắc Thiếu Huyền nằm trên giường bệnh, thiếu chút nữa th chết, chiếc áo sơ mi trắng toát loang lổ màu máu đỏ chói. Cô thấy mắt mình càng lúc càng đau, trái tim cũng bị dày vò theo.
---
Vinh Thiển và Lệ Cảnh Trình đi rồi, Thẩm Tĩnh Mạn cũng trở về phòng.
Trong phòng còn lại mấy người, Củng Dụ hùng hùng hổ hổ: “Ông ấy rõ ràng thiên vị vợ lớn, có ý gì chứ!”
”Ông ấy lúc nào chẳng thiên vị bên kia?” Củng Khanh tiếp lời: “Ngay cả...”
Nửa câu sau bà ta nuốt trở lại, không nói ra. Ngay cả Thịnh Thư Lan, tới khi Lệ Cảnh Trình không cần, mới được chuyển qua cho con trai các bà.
Lệ Cảnh Tầm nắm tay Thịnh Thư Lan, dắt đi: “Đi, về nghỉ ngơi!”
Cô ngoan ngoãn đứng dậy, đi theo sau người đàn ông.
Củng Dụ nhìn bóng hai người lên lầu.
”Chị nhìn Thư Lan xem, có phải bị gì không? Bị sợ nên choáng váng?”
”Em bận tâm nhiều như vậy làm gì! Ngu ngốc, lần này bị bà lớn tính kế, chị tức chết mà!”
Thịnh Thư Lan đi tới phòng rồi mới phát hiện đó là phòng Lệ Cảnh Tầm, cô ngoảnh lại định bỏ đi: “Em về phòng em.”
”Sắp đính hôn rồi còn để ý những chuyện này làm gì?”
Lệ Cảnh Tầm ôm cô đi vào trong. Thịnh Thư Lan ngồi ở mép giường: “Anh có nghe hết những lời anh ấy nói không?”
”Nói gì cơ?”
”Anh ấy nói, người khác muốn trả thù nên mới đẩy em vào chỗ đó. Ba cũng chỉ là nhượng bộ cho gia đình yên ổn. Em chịu tổn thương như vậy, cuối cùng có ai thương thật lòng chứ?”
”Tim anh đau.”
Lệ Cảnh Tầm ngồi xổm người xuống. Chuyện SMX, tất nhiên là anh ta sẽ không nói thật với Thịnh Thư Lan: “Em đừng quan tâm tới chuyện anh ta nghĩ gì nữa! Sao em không nhìn xem, hôm nay, vì Vinh Thiển mà anh ta dồn em vào “nước sôi lửa bỏng” như thế nào?”
”Em biết, em cũng thấy rất rõ.” Thịnh Thư Lan đưa hai tay ôm mặt: “Mọi người, ai cũng đừng tới gần em!”
Lệ Cảnh Tầm ôm cô vào trong lòng, bàn tay vòng sau lưng cô siết chặt thành nắm đấm.
Bà có thói quen dậy sớm. Đi vào vườn, bà thấy Thịnh Thư Lan đứng trước một giàn hoa đang nở rộ.
Thẩm Tĩnh Mạn nhìn bóng lưng hiu quạnh của cô, lần này chuyện xảy ra thật sự là cú sốc quá lớn đối với cô. Thẩm Tĩnh Mạn do dự, định xoay người rời khỏi chỗ đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
