Lệ Cảnh Trình bước tới.
Anh ngồi ở mép giường, gác chân lên: “Em định sắp xếp như thế nào?”
Vinh Thiển không nắm được điểm trọng yếu trong lời nói của anh, Lệ Cảnh Trình một tay đưa tới sau đầu kéo cô lại gần: “Anh thừa nhận, anh tiếp cận em là có mục đích, nhưng anh không nghĩ làm gì em.”
“Vậy anh đã nhận ra mình đã làm chuyện gì không?”
Việc đã làm, đương nhiên là anh biết.
Lệ Cảnh Trình giương cằm: “Không có.”
Vinh Thiển buông di động trong tay ra: “Anh và Cố Tân Trúc, hai người muốn trốn tránh trách nhiệm sao?”
“Chuyện này đến tột cùng là ai làm, em là người hiểu rõ nhất, huống hồ chuyện em và Hoắc Thiếu Huyền chia tay, là có liên quan tới anh sao? Cố Tân Trúc sợ em và Hoắc Thiếu Huyền thành đôi, về sau sẽ đoạt đi quyền lợi của con trai bà ấy, cho nên mới liều mạng chia rẽ hai người. Anh và Cố Tân Trúc cũng nói qua, để cho bà ấy giúp anh, nhưng lúc trai cò tranh chấp, anh ngư ông đắc lợi mà thôi”. Lệ Cảnh Trình vươn một tay ra, làm bộ dáng thề thốt: “Anh tuyệt đối không lừa em.”
“Nhưng Cố Tân Trúc nói, bà ta làm cái gì, đều do anh sắp đặt cả.”
Lệ Cảnh Trình nhếch môi cười lạnh: “Em cảm thấy bà ta là loại người như thế nào, em nghĩ bà ta ngốc đến mức làm chuyện gì cũng nói cho anh biết sao?”
Vinh Thiển đưa mắt nhìn anh, ánh mắt anh bình tĩnh trong suốt, hoặc là không làm nên không cảm thấy thẹn với lương tâm, hoặc chính là che giấu vô cùng tốt, cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của Lệ Cảnh Trình: “Tôi biết, vì nguyên nhân nào tôi và Hoắc Thiếu Huyền tách ra, cho nên lời Cố Tân Trúc nói tôi không tin, anh nhiều lắm cũng chỉ là kẻ đánh cắp trái tim mà thôi, nhưng Lệ Cảnh Trình, anh chọn hợp tác với bà ta, tại sao anh không chọn người khác?”
“Bởi vì bà ấy là mẹ kế của em, trên phương diện chia rẽ em và Hoắc Thiếu Huyền, bà ta làm rất thuận tiện.”
Sắc mặt Vinh Thiển tối thui, cái tên Hoắc Thiếu Huyền, mỗi lần nhắc tới, trong lòng cô đau đớn vỡ nát.
“Tại sao trước kia anh không nói với tôi?”
“Việc này không thể nói thẳng được, anh nói với em, không phải là anh muốn chết sao?”
Hai tay Vinh Thiển tiếp tục nắm tới gò má của anh: “Lệ Cảnh Trình, anh có còn giấu chuyện gì nữa không, anh đừng nghĩ muốn lừa gạt tôi lần nữa.”
Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn vào mắt cô, nói: “Không có.”
Cô gật đầu: “Tốt.”
Quả thực, cô nghĩ Lệ Cảnh Trình cũng không còn chuyện gì lừa dối cô cả.
Sắc mặt anh cũng không thay đổi, anh đưa tay ôm lấy thắt lưng cô, sự việc bốn năm trước anh vĩnh viễn sẽ không nói cho cô biết.
—
Phía bên Vinh An Thâm, chính là khẩn cấp đi sắp xếp chuyện trốn đi của Cố Tân Trúc.
Vì không muốn cho ai biết hành tung về sau của bà ta, cho nên không thể quang minh chính đại mà đi được.
Lệ Cảnh Trình nói ‘giăng thiên la địa võng’ tuyệt đối không khoa trương, đầu tiên anh tìm được đứa con của gã tài xế gây ra chuyện năm đó, đi sâu tìm hiểu một chút, người kia không thể không xuất hiện.
Cố Tân Trúc được Vinh An Thâm an bài suốt đêm, chuẩn bị rời đi.
Hai người chưa nói hết, Cố Tân Trúc liền đưa tay ra nắm lấy cổ tay ông: “An Thâm, trong lòng ông chắc rất hận tôi.”
“Mau lên tàu đi.”
Cố Tân Trúc vừa bước một chân lên boong tàu, vài chiếc còi xe cảnh sát đang chạy tới, vẻ mặt Cố Tân Trúc hoảng sợ: “Có phải họ tới bắt tôi hay không?”
Vinh An Thâm nắm chặt tay bà, chạy nhanh lên tàu: “An Thâm, ông mau trở về đi.”
Vinh An Thâm che ở trước mặt Cố Tân Trúc, bỗng nhiên có rất nhiều cảnh sát vây lại đây, một chiếc xe đang lao tới, liền nhìn thấy Vinh Thiển từ trong xe đẩy cửa ra, chạy tới: “Ba.”
“Thiển Thiển.”
Hai tay Vinh Thiển nắm chặt sợi dây thừng bên cạnh: “Đã tìm được lái xe gây ra chuyện năm đó rồi, hắn đi tới cục cảnh sát tự thú, còn nói vụ tại nạn năm đó là do Cố Tân Trúc sai hắn làm, ba mau quay lại đi.”
“Thiển Thiển, ba cầu xin con, thế nhưng con lại.....”
“Người bị hại chết đó chính là mẹ con.” Vinh Thiển không nghĩ chuyện đã tới nước này rồi sao Vinh An Thâm vẫn giữ thái độ như thế: “Bà ta lừa ba nhiều năm như thế, ba còn không nhận rõ bộ mặt bà ta sao?”
Cố Tân Trúc nơm nớp lo sợ tránh sau lưng Vinh An Thâm: “An Thâm, tôi đi không được rồi.”
Cảnh sát giương súng lên, mở miệng nói: “Cố Tân Trúc, bà vẫn nên ngoan ngoãn lên bờ đi, chúng tôi đã liên hệ với cảnh sát biển, bà trốn không thoát đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)