-----
Dòng nước chảy về cuối càng nhanh hơn, Vinh Thiển theo đường ống tuột xuống.
Phao cứu sinh của Tụng Tụng đã bị trôi ra ngoài rất xa, Vinh Thiển phải nâng mấy cuộn dây phao mới vào trong bể bơi được. Phao cứu sinh màu xanh da trời trôi nổi ở đó nhưng không thấy bóng dáng Tụng Tụng đâu.
Vinh Thiển kinh sợ khủng khiếp, tim nhảy lên tới cổ họng, cô gọi to: “Tụng Tụng! Tụng Tụng!”
Phía trên, Gạo Nếp khóc run cả người. Lệ Cảnh Trình ôm cả người con, hai tay con ôm chặt cổ anh, run rẩy liên tục.
”Không sao, không phải ba dạy con phải dũng cảm sao?”
”Cao lắm! Cao lắm! Ba, con sợ!”
Thịnh Thư Lan rất áy náy, đứng bên khóc. Ánh mắt Lệ Cảnh Trình nhìn xuống dưới, thấy Vinh Thiển ngụp qua ngụp lại trong hồ bơi như phát điên.
Lệ Cảnh Trình ôm Gạo Nếp, dọc theo bờ, men theo dòng nước đi xuống.
Tóc Vinh Thiển tản ra hết dán sau lưng cô, bọc cả thân hình gầy gò vào. Cô đứng tại chỗ, mờ mịt không biết phải làm sao, nước mắt không ngăn được chảy ra ngoài: “Tụng Tụng, con ở đâu?” Hai tay cô lau lung tung nước mắt trên mặt. Cô biết mình không được khóc, nếu không tình trạng của Tụng Tụng sẽ nguy hiểm hơn.
Thế nhưng nước mắt thực sự là thứ không thể khống chế được.
Mặt trời trên đỉnh đầu chiếu xuống làm hai mắt Vinh Thiển đau nhói, thế giới rực rỡ xán lạn bỗng nhiên chỉ còn một màu đen.
Lệ Cảnh Trình đi dọc theo hồ bơi, nhìn cô bất lực tìm bốn phía.
Anh đứng đó yên lặng, nếu người rơi xuống là Gạo Nếp, anh cũng sẽ như Vinh Thiển bây giờ đúng không?
Đột nhiên cô đứng giữa hồ, đập đập rất mạnh xuống mặt nước; bọt nước văng lên bay tấp vào mặt, đau như bị tát vào mặt.
Vinh Thiển hận chính mình vô cùng, cô nhìn bốn phía xung quanh: “Cứu! Cứu tôi! Cứu con tôi với!”
Cô bất lực kêu lên, khiến mọi người xung quanh cũng cảm thấy đau xót. Nhưng người ngoài vẫn chỉ là người ngoài, ngoại trừ thương hại ra, còn hi vọng xa vời có thế đau thay cho nỗi đau đó sao?
Lệ Cảnh Trình đưa Gạo Nếp cho Thịnh Thư Lan. Gạo Nếp vừa trải qua nỗi khiếp sợ, ôm cổ anh không chịu buông tay: “Ba, con sợ, ba ôm con cơ!”
Lệ Cảnh Trình không có thời gian dỗ con bé, lập tức cậy sức nhét bé vào lòng Thịnh Thư Lan.
Lệ Cảnh Trình bước nhanh tới đám người đó, thấy có người tay đang nâng một bé trai.
Không phải Tụng Tụng đây sao?
Anh đi tới trước mặt những người đó: “Đưa thằng bé cho tôi.”
”Lúc vừa lao xuống, phao cứu sinh đã lập tức tuột ra. Thằng bé bị sặc nước nên chúng tôi bế tới đây, không biết có sao không...”
Cách đó không xa, nhân viên ở đó nghe tin cũng chạy tới. Lệ Cảnh Trình ôm thằng bé lên bờ. Sắc mặt Tụng Tụng nhợt nhạt, cổ họng thở ra tiếng hồng hộc. Anh lật thằng bé xuống, để bé nằm lên đầu gối anh. Bàn tay anh chợt vỗ vào lưng bé mấy cái, Tụng Tụng nôn ra hai ngụm nước.
Lệ Cảnh Trình lại ôm thằng bé dậy, đi nhanh tới chỗ nhân viên của hồ bơi: “Không phải có tổ y tế sao? Bảo bọn họ tới mau.”
”Được được.”
Lệ Cảnh Trình đứng dậy, gặp chuyện thế này, người vững vàng cũng sẽ bị hù dọa tới ngốc nghếch, để chống đỡ được thì phải dựa vào sự trấn tĩnh của người đàn ông.
Anh quay đầu lại nhìn, Vinh Thiển đã bơi tới bờ.
Nỗi sợ hãi vừa rồi đã tiêu hao toàn bộ sức lực của cô, tường bờ hồ cao có nửa người nhưng cô nằm đó không bò lên nổi.
Lệ Cảnh Trình quay lại, ngồi xổm người xuống, bàn tay nắm chặt cánh tay Vinh Thiển kéo cô lên.
Cô khó khăn đứng dậy. Lệ Cảnh Trình bế Tụng Tụng bước nhanh về phía trước. Tinh thần của Tụng Tụng cũng không tốt, nằm bò trên vai không nhúc nhích. Lệ Cảnh Trình vỗ vỗ lưng thằng bé, thằng bé không nói cũng không khóc lên.
Vinh Thiển chạy chậm theo sau. Cô đi chân trần, dép cũng không xỏ. Đi tới một khoảnh đất trồng cây xanh râm mát, Lệ Cảnh Trình đi tắt, băng qua thảm cây.
Vinh Thiển vô thức theo sau. Trong khoảng đất ấy có không ít cành lá rụng xuống, gai nhọn đâm đau làm Vinh Thiển phải dừng bước. Cô giơ chân lên, vừa rồi giẫm phải lá cây trà đinh, cô nhịn đau rút ra, sau đó khập khiễng đi theo sau Lệ Cảnh Trình.
Tổ y tế đã theo Lệ Cảnh Trình vào trong. Lúc Vinh Thiển đi vào, cô không kịp nhìn kỹ trong phòng bố trí bày biện ra sao, thậm chí không nhìn chỗ cất đồ xem là phòng này ở hai hay ba người.
Tụng Tụng nằm trên một chiếc giường to, một bác sĩ trẻ tuổi đang cẩn thận kiểm tra.
Hai mắt Vinh Thiển đã hơi sưng, nỗi lo lắng và sơ hãi cô đã giấu kín lại dâng lên.
Khi cô đang định đi tới, Lệ Cảnh Trình ngăn cô lại: “Đừng làm người ta vướng víu.”
Vinh Thiển dừng chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

