Lệ Cảnh Trình thật ra không có hành động gì quá khích, anh chỉ ôm Vinh Thiển không cho cô động đậy. Đôi chân cô bị anh đè nặng, hơi thở hai người trộn lẫn nặng nề trong không gian đó.
”Gạo Nếp đâu?” Cô nghẹn giọng đặt câu hỏi.
”Ngủ rồi.”
”Tôi muốn gặp con.”
Lệ Cảnh Trình trả lời dứt khoát: “Em không được gặp con.”
Vinh Thiển lại giãy dụa muốn đứng dậy, Lệ Cảnh Trình đè chặt bả vai cô lại: “Em còn dám lộn xộn, tôi không chắc tôi sẽ không dùng sức mạnh với em lần thứ hai đâu.”
”Lệ Cảnh Trình, anh giam giữ tôi như vậy là muốn gì?”
”Không có gì, nhưng tôi buộc phải làm như vậy.”
Vinh Thiển cười lạnh: “Tôi có chết cũng không đời nào ở lại với anh đâu.”
Cánh tay Lệ Cảnh Trình đang ôm cô bỗng cứng đờ.
Anh thật sự không có cách nào buông tay được. Một khi Vinh Thiển rời khỏi Đế Cảnh, một cuộc sống hoàn toàn mới sẽ đợi cô, cô như được thay máu mới, và bởi vì cô không yêu anh nên không còn anh, cô cũng không sao cả.
Nhưng còn anh thì sao bây giờ?
Trái tim này đã trao gửi lại không thể khiến người ấy trân trọng, như đôi giày rách bị vứt bỏ; còn anh không thể nào lấy lại được.
Vinh Thiển ra sức đẩy mạnh ngực anh nhưng đàn ông vẫn không chịu đi ra ngoài.
---
Ngày hôm sau.
Khi Vinh Thiển tỉnh ngủ, cô nghe rất rõ tiếng khóc từ bên phòng đối diện. Cô giật mình bật dậy, xuống giường đi ngay tới cửa.
”Gạo Nếp! Gạo Nếp!”
Tiếng khóc chỉ được vài tiếng, chắc con đã được cho uống sữa rồi.
Vinh Thiển bất lực dựa người vào cửa. Có tiếng bước chân đi tới, Vinh Thiển vội đứng thẳng dậy: “Lệ Cảnh Trình, anh để tôi gặp con đi! Tôi không đi đâu đâu, tôi cũng không bỏ chạy nữa.”
”Thiếu phu nhân…” Tiếng nói chuyện lại là tiếng của vú nuôi: “Cậu Lệ đang ở thư phòng, hình như đang nói chuyện điện thoại với ông ngoại cô.”
Vinh Thiển lôi kéo cửa: “Bác giúp tôi mở cửa với. Tôi chỉ muốn tìm Lệ Cảnh Trình nói mấy câu thôi, tôi không bỏ đi đâu.”
”Thiếu phu nhân, tôi không có chìa khóa, chỉ mình cậu Lệ giữ chìa khóa thôi.”
Vinh Thiển tức giận mà không có chỗ trút: “Vậy Gạo Nếp thế nào rồi?”
”Cô yên tâm, tiểu thư rất ổn.”
”Bác giúp tôi nói với Lệ Cảnh Trình là tôi đồng ý ở lại, bảo anh ta thả tôi ra.”
”Vâng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

