-----
Vinh Thiển chống người ngồi dậy.
Lệ Cảnh Trình sợ đánh thức cô nên lại xoay người đi về thư phòng.
Mấy người giúp việc trong nhà đi theo anh. Lệ Cảnh Trình chỉ tay về phía kệ sách: “Bức điêu khắc để trên đó đâu?”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau: “Cậu Lệ, tôi không thấy nó.”
“Tôi cũng không thấy.”
“Nhưng thật sự chúng tôi không nhìn thấy nó.”
Vinh Thiển đứng ở cửa phòng, giọng nói bên trong truyền vào tai rất rõ ràng. Lệ Cảnh Trình hai tay chống cả lên bàn. Bức điêu khắc này cũng chẳng phải đồ gì đáng giá, không có lý người giúp việc đem nó ra ngoài, khả năng duy nhất chính là là lúc quét dọn không cẩn thận làm bể.
Mọi người lại nhìn nhau, ai cũng lặng thinh không nói một tiếng.
“Tất cả đi xuống hết đi!”
Vinh Thiển thấy mọi người lần lượt đ ra khỏi phòng, không lâu sau đó Lệ Cảnh Trình cũng đi ra.
Cô làm bộ như mới tỉnh ngủ: “Buồn ngủ quá!”
“Vậy ngủ tiếp đi!” Lệ Cảnh Trình đè hai vai cô xuống, để cô nằm xuống giường lại.
“Thiển Bảo!”
“Ừm?”
“Em thấy bức điêu khắc trong thư phòng anh đâu không?”
Vinh Thiển lắc lắc đầu: “Là bức tượng em khắc cho anh ấy hả?”
“Đúng nó! Hôm nay anh mới phát hiện nó biến đâu mất rồi.”
Vinh Thiển trầm ngâm trong chốc lát, đó là bức tượng cô đã đặt rất nhiều công sức khắc cho Lệ Cảnh Trình, bây giờ không thấy nó đâu cô đương nhiên phải buồn bực: “Sao vậy được! Không phải anh quăng đấy chứ?”
Lệ Cảnh Trình dò hỏi: “Em có mang nó đi đâu không?”
Vinh Thiển ngồi dậy, sắc mặt không vui: “Ý anh là gì?”
“Đừng kích động!” Lệ Cảnh Trình vội đè vai cô lại: “Anh chỉ thuận miệng hỏi chút thôi?”
“Có phải anh nghi là em làm mất nó?” Vinh Thiển gạt tay anh xuống: “Nếu biết sinh chuyện như vậy lúc trước em không nên khắc tượng cho anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

