Vinh Thiển đi tới trước thang máy, xoay người liền nhìn thấy Hoắc Thiếu Huyền đi ở phía sau.
“Không cần đi theo em đâu.”
Trong lòng Hoắc Thiếu Huyền là Tranh Tranh, nhìn người đến chờ thang máy càng lúc càng nhiều: “Anh cùng Lệ Cảnh Trình đánh một trận.”
Vinh Thiển cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh.
‘Đinh’
Cửa thang máy mở ra, mọi người nhanh chóng tiến vào, bệnh viện là nơi giành giật từng giây từng phút, Hoắc thiếu Huyền kéo Vinh Thiển ra sợ người ta chạm vào, Vinh Thiển nhìn vết thương trên mặt anh nói: “Vì sao?”
Đây cũng là vấn đề thật khó có thể mở miệng.
Hoắc Thiếu Huyền né tránh ánh mắt của cô, không dám nhìn gần cô, cô đối với anh quen thuộc như thế, một ánh mắt có thể biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng Vinh Thiển làm sao có thể dự đoán được chuyện này có quan hệ với bốn năm trước?
“Anh nói đi.”
Hoắc Thiếu Huyền nhướng mắt lên: “Anh cảm thấy anh ta đối với em không tốt.”
“Cho nên đánh nhau?”
“Nói không được thì dùng nắm đấm.”
Vinh Thiển há miệng thở dốc: “Hai anh…”
Hoắc Thiếu Huyền nói tiếp: “Anh là người động thủ trước.”
“Vì sao anh lại cảm thấy anh ấy không tốt đối với em?”
“Vậy anh ta đối với em như thế nào?”
Vinh Thiển nhìn tới nhìn lui trong đám người, thân phận của bọn họ thế này mà giờ lại đi bàn chuyện hạnh phúc của cô, thật có chút châm chọc: “Tốt, anh ấy đối với em tốt lắm.”
Đứa nhỏ trong bụng bỗng nhiên đạp cô một cái, cô đưa tay xoa xoa bụng, Hoắc Thiếu Huyền nhìn động tác của cô, tựa hồ lần đầu tiên sâu sắc cảm nhận được, cô đã trưởng thành.
Lệ Cảnh Trình đứng ở cửa không nhìn thấy cô, nghĩ thầm, chắc là cô đã tới, sau đó hướng lên lầu đi.
Anh cất bước về phía trước, liếc mắt một cái nhìn thấy Vinh Thiển đứng trước cửa thang máy, ánh mắt anh nhân tiện cũng nhìn thấy được lưng của một người đàn ông.
Lệ Cảnh Trình bước nhanh tới, lời nói Hoắc Thiếu Huyền do dự hồi lâu vẫn không nói ra được, vẫn bị nuốt trở về, hiện tại cô đã mang thai, anh sao nỡ nhẫn tâm để cô tiếp nhận tổn thương lớn như thế?
Ánh mắt Vinh Thiển lướt qua Hoắc Thiếu Huyền, nhìn thấy Lệ Cảnh Trình bước tới trước mặt, vết thương cũng giống như trên mặt Hoắc Thiếu Huyền.
“Anh sao lại đến đây?” Giọng nói của anh mang theo sự đề phòng, Hoắc Thiếu Huyền nghe thấy thế liền hừ lạnh, nắm tay bên người siết lại thật chặt, thật muốn xông tới đánh anh ta một trận.
“Bệnh viện này là của anh chắc?”
Vinh Thiển đi vào thang máy, tay nhấn vào tầng trệt: “Hai người các anh đánh nhau đúng là sự thật.”
Lệ Cảnh Trình sờ sờ cái mũi: “Anh ta có bị thương nặng hơn so với anh đâu.”
“Bớt nói bậy đi.” Vinh Thiển ngẩng đầu nhìn con số nhảy lên: “Thật ấu trĩ.”
Ngày sinh dự kiến chỉ còn một tháng, Lệ Cảnh Trình đang chuẩn bị tốt từng ngày, bắt đầu đếm ngược thời gian.
Trong nhà, chị Nguyệt đã chuẩn bị sẵn sàng, phòng trẻ con được bố trí thành phòng công chúa, vách tường màu xanh thẳm, góc tường trang trí nhiều cành hoa, ngay cả Vinh Thiển đi vào cũng không thể không bất ngờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

