—–
Tay Vinh Thiển bị anh kéo mạnh đến phát đau, khiến cô chỉ có thể lảo đảo đi theo phía sau Lệ Cảnh Trình.
Lúc hai người xuống lầu, người làm nhanh chóng bỏ việc đang làm chạy đến: “Lệ thiếu, hai người sao vậy ạ?”
“Không nên nhiều chuyện, nếu chuyện cô ấy mang thai truyền đến tai người nhà tôi, các người biến hết đi!”
Người hầu sợ đến rụt cổ, vội nhường đường cho họ.
Vinh Thiển bị anh kéo lên xe, hướng đi chính xác là đến bệnh viện, trong lòng cô vô cùng sợ hãi.
Dọc theo đường đi, Lệ Cảnh Trình mặt lạnh không nói câu nào, Vinh Thiển nắm chặt tay lái, xe rất nhanh chạy đến cửa bệnh viện, anh bước xuống xe ngay lập tức.
Đi tới khoa sản, Lệ Cảnh Trình đem bệnh án nhét vào trong tay cô, đầu óc Vinh Thiển vẫn còn mông lung, anh đẩy bả vai của cô lảo đảo bước vào phòng làm việc.
Anh cũng không đi theo cô vào trong
Bác sĩ ngẩng đầu lên nhìn cô: “Khó chịu ở đâu?”
Vinh Thiển đem bệnh án đưa bà, sau khi xem xong bác sĩ nhìn cô dò xét.
Thấy cô ấp a ấp úng không nói lời nào, bác sĩ liền sáng tỏ: “Mang thai?”
Cô gật gật đầu.
“Không muốn?”
Vinh Thiển không nói gì.
Liếc nhìn bệnh án sau đó bà ta hỏi: “Mới hai mươi tuổi?”
Phía trên bệnh án có ghi tuổi của Vinh Thiển.
Bác sĩ đương nhiên đã quá quen thuộc với cảnh này: “Nếu như cô không muốn giữ lại đứa bé, chúng ta cần phải xem bé đã bao nhiêu tháng. Có thể dùng thuốc cũng có thể mổ.”
Vinh Thiển hai tay vẫn đặt trên đầu gối: “Dùng thuốc.”
“Bạn trai cô đâu?”
Bác sĩ nhìn ánh mắt cô: “Biết sợ sao, lúc làm những chuyện kia có nghĩ đến hậu quả không, không nói đến chuyện tổn thương đứa bé, đối với sức khỏe của bản thân cũng ảnh hưởng không ít, thành tử cung sẽ hẹp lại, sau này…”
Cửa phòng làm việc lại lần nữa bị đẩy ra, một cô gái gầy yếu đi vào, nhìn tương đối đen, lại thấp bé, so với Vinh Thiển còn nhỏ hơn.
Bác sĩ không kiên nhẫn nhìn cô ta, tiếp nhận bệnh án trong tay cô ta nhìn qua, chân mày khẽ nhướng lên: “Tháng trước vừa mới làm, tháng này lại có? Không phải đã nói với cô là trong vòng ba tháng không được làm chuyện chăn gối rồi sao?”
“Bác sĩ cho em uống thuốc là được rồi.”
Vị bác sĩ không khỏi tức giận: “Cô đã nạo thai không chỉ một lần, thành tử cung của cô đã rất mỏng rồi, tôi sẽ không để cho cô tiếp tục làm lần nữa.”
“Bác sĩ, làm ơn hãy giúp cho em đi, em vẫn còn nhỏ lắm.”
“Cô tìm bệnh viện khác đi.”
“Nhưng đây là bệnh viện tốt nhất thành phố Nam Thịnh rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

