Chất lỏng màu nâu nhạt theo ngực người phụ nữ chảy xuống, màu trắng của cái áo cũng theo đó từ từ loang bẩn. Sắc mặt cô ta tái nhợt: “Cô! Cô là ai hả?”
Vinh Thiển bỏ tách cà phê xuống, hơi ngửa cằm lên: “Tôi là vợ chưa cưới của anh ấy.”
“A…” Cô ta cười khẽ: “Cô bé, tôi thấy cô còn chưa thành niên mà nhỉ? Vợ chưa cưới.” Cô ta lại quét ánh mắt về phía Lệ Cảnh Trình: “Hóa ra anh thích vậy sao? Cô ta mà có kỹ xảo ư?”
Vinh Thiển thật không ngờ con người này mặt dày, không có mặt mũi đến vậy, trơ trơ đứng đây đề cập những chuyện như vậy với đàn ông.
Người phụ nữ kia có lẽ đang rất khó chịu vì ngực bị thấm ướt. Cô ta một tay giật giật cổ áo, cảnh tượng bên trong hiện ra không sót gì. Vinh Thiển liếc nhìn, vóc dáng thực sự được hơn cô nghĩ, hai cái kia như cứ chực nhảy ra ngoài.
Cánh tay dài của Lệ Cảnh Trình vòng qua Vinh Thiển, giọng nói ung dung: “Đúng là tôi thích như vậy. Dù không có kỷ xảo cũng chẳng quan hệ gì, có tôi là được rồi.”
Hà Mộ với Lâm Nam đứng ở sau nghe được thì suýt phụt máu mũi.
Người phụ nữ kia cũng đã thông suốt: “Được rồi, ai bảo người ta không phải mẫu anh thích. Nhưng mà ăn loại thanh đạm hoài, dinh dưỡng sẽ không đủ đó! Nếu như anh đổi ý có thể tới tìm em. Phòng lúc nãy em nói với anh đó.”
Vinh Thiển thấy cô ta động tác ưu nhã cầm túi xách bên cạnh lên, bày ra vẻ thướt tha rời khỏi đó.
Lâm Nam kéo Hà Mộ đi tìm chỗ ngồi trước. Vinh Thiển đen mặt, gạt cánh tay Lệ Cảnh Trình khỏi vai mình.
“Sao vậy?” Lệ Cảnh Trình không sợ chết mà hỏi.
“Anh đi thế nào mà câu được người ta vậy?”
Lệ Cảnh Trình nghe vậy liền ngồi dựa hẳn vào ghế: “Anh câu cô ta hồi nào?”
“Nếu em không tới đây thì sao? Anh sẽ để cô xem tay mình phải không? Rồi tiện sờ luôn, tới cái…”
Vinh Thiển thấy Lâm Nam cách đó không xa đang vẫy vẫy cô, cô đẩy Lệ Cảnh Trình ra, đứng dậy: “Em đi làm bài tập.”
Cô cầm notebook bỏ đi, Lệ Cảnh Trình cũng không giữ cô lại. Vinh Thiển ngồi cạnh Lâm Nam, Hà Mộ ngẩng đầu nhìn vào mắt cô: “Thiển Thiển, cậu đừng giận. Chuyện này có gì đâu. Với lại nếu Lệ Cảnh Trình thật có ý định cũng sẽ không ở nơi công cộng như thế.”
“Phải đó!” Lâm Nam cũng đệm vào.
Thật ra Vinh Thiển cũng rất rõ ràng. Cô ảo não nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô không rõ mình hiện tại là như thế nào.
Cô tưởng mình sẽ thờ ơ, chẳng quan tâm Lệ Cảnh Trình có chịu được cám dỗ không. Phản ứng lúc nãy của cô cũng không như bình thường.
Có lẽ cô đã sớm mặc nhận Lệ Cảnh Trình là người của mình, cũng thừa nhận thân phận chồng chưa cưới của Lệ Cảnh Trình.
Vinh Thiển mở laptop, nhưng tâm tư cũng không đặt trong bài luận. Cô nhướng mi mắt, thấy Lệ Cảnh Trình nghiêng đầu nhìn chằm chằm cái bàn trước mặt như mất hồn, như có tâm sự. Anh cũng không ở lại lâu, lúc đứng dậy đi khỏi đó cũng không nói với Vinh Thiển tiếng nào.
Hôm nay về lại Nam Thịnh, Lệ Cảnh Trình ở trước cửa khách sạn đợi cô, Vinh Thiển không đi cùng các bạn. Cô ở trên xe ngủ một giấc, cảm giác được có người hôn nhẹ lên mặt cô.
Vinh Thiển mơ mơ màng màng mở mắt ra, Lệ Cảnh Trình đã cởi dây an toàn cho cô: “Về rồi.”
“Nhanh vậy sao?” Vinh Thiển ngồi dậy, đẩy cửa xe đi xuống.
Hôm sau là cuối tuần, vừa khéo ở nhà nghỉ ngơi, lại có thể lôi bài tập ra làm cho xong.
Vinh Thiển ngủ thẳng giấc, trên mặt thấm lạnh khiến cô không thể không mở mắt, chỉ thấy anh vừa mới tắm xong, tóc cũng không sấy.
Vinh Thiển tránh đầu: “Anh không thể lau khô một chút sao? Toàn rớt trên mặt em.”
“Dậy mau, đi siêu thị.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

