—–
Hạ Nhân mơ hồ cảm thấy có chuyện không ổn, cô cũng đã đến đồn cảnh sát chỉ tội Lệ Cảnh Trình, anh ta có thể buông tha cô sao?
Dưới tình thế câp bách, cô nắm lấy cánh tay Vinh Thiển: “Thiển Thiển!”
Lệ Cảnh Trình nói tiếp: “Không cần quan tâm đến cảm nhận của cô ta, cũng đã chuyển ra ngoài Đế Cảnh rồi, cô ta với tôi không còn quan hệ nữa.”
“Không! Anh rốt cuộc muốn làm gì?” Hạ Nhân giãy khỏi tay Lệ Cảnh Trình: “Lời tôi nói đều là sự thật, nếu như anh không làm những chuyện đó, cần gì sợ bị tôi chỉ tội?”
“Tôi không sợ, tôi chỉ muốn cô đi theo tôi.”
Hạ Nhân ngẩn người: “Anh … anh nói … cái gì?”
Vinh Thiển miễn cưỡng nhìn Hạ Nhân cười, nói: “Mình đi trước, mình còn muốn đến bệnh viện.”
Khóe miệng anh cứng ngắc, lúc Vinh Thiển sắp bước qua mình, anh thuận thế đem kéo Hạ Nhân về phía này, bước chân Hạ Nhân vẫn chưa dừng lại, nhất thời ngã vào trong ngực anh.
Ngực Vinh Thiển không khỏi chua chát, nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại, nếu một ngày tim cô vẫn còn hình bóng Hoắc Thiếu Huyền, như vậy càng không thể nôn nóng ở bên cạnh anh được.
Lệ Cảnh Trình nhìn bóng lưng rời đi của Vinh Thiển, cô cũng không hề quay đầu lại, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt anh.
Hạ Nhân run run lùi về phía sau: “Tôi không có nói lung tung với cảnh sát…”
Anh thu hồi dáng vẻ lúc nãy, khẽ hừ lạnh: “Hiện tại biết sợ?”
“Van xin anh…..”
Khóe miệng Lệ Cảnh Trình hiện lên vẻ chế nhạo càng lúc càng rõ: “Không phải từng ngủ với tôi một đêm sao? Còn không có thói quen? Sợ hãi như vậy làm gì?”
“Chuyện trước kia tôi không muốn nhắc lại.”
“Nhưng trái lại tôi lại có hứng thú với chuyện trước kia.”
…
Vinh Thiển giống như chạy trối chết, cô lên taxi rồi đi thẳng đến bệnh viện.
Cả ngày tâm trạng đều bồn chồn không yên, cô không dám trực tiếp đi lên, chỉ dám ở ngoài cửa phòng bệnh thò đầu vào nhìn.
“Thiển Thiển.”
Hoắc Bang tự mình đẩy xe lăn, vệ sĩ đi đến phía trước thay ông mở cánh cửa phòng bệnh, Hoắc Bang đi vào nhìn Vinh Thiển nói: “Đứng đó làm gì? Vào đi.”
Vinh Thiển bám theo sát phía sau, hai người đi vào phòng bệnh, Hoắc Thiếu Huyền vẫn là dáng vẻ ngủ say như cũ, Vinh Thiển vừa nhìn, chóp mũi lại không nhịn được chua chát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


