-----
Ngồi vào trên xe, Lệ Cảnh Trình nhìn vào phòng kính bên đường: “Tôi làm nó cho em, nói cho cùng vẫn không giống, đúng không?”
Vinh Thiển cắn chặt cánh môi, quay ra ngoài cửa sổ, cô hơi nhắm mắt lại, cảm giác giống như đầu ngón tay của Hoắc Thiếu Huyền lướt nhẹ qua gương mặt cô. Lệ Cảnh Trình khởi động động cơ, lúc Vinh Thiển mở mắt ra lần nữa, không khỏi mở miệng: “Chúng ta đi đâu?”
”Nhà em.”
Vinh Thiển không lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía gò má Lệ Cảnh Trình, tối hôm qua anh ngủ không ngon, khóe mắt có một chút mệt mỏi rã rời, đáy mắt cũng hiện ra tơ máu, cô mở miệng định nói gì đó, nhưng lời ra đến khóe miệng, lại phát hiện ra là không có lời nào để nói.
Đi tới Vinh gia, Vinh Trạch và Giang Tụng Giai còn ở trên lầu, cũng không quay về Giang gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)