Vì sợ hãi, trước đây ta hiếm khi dám nhìn thẳng vào mặt Vinh Tiêu. Nhưng hôm ấy, trong xe ngựa, ta nhìn hắn thật kỹ. Hắn có đôi lông mày rậm, ánh mắt sáng như sao, gương mặt sắc lạnh nhưng vẫn đẹp đến lạ kỳ.
Nghe những lời nói không đứng đắn của ta, Vinh Tiêu cuối cùng cũng mở mắt. Hắn không nhìn ta, ánh mắt dừng lại trên bàn tay ta đang đặt lên vai hắn: "Lãnh thổ vẫn chưa thu hồi, ngươi đã dám để chuyện tình cảm ràng buộc mình sao?"
Hắn xoay cổ tay, chỉ vài chiêu đã đè ta xuống trong không gian chật hẹp của xe ngựa. Khi ra sức, cánh tay hắn to hơn cả cổ ta, vòng qua nửa người là đã ôm trọn vòng eo của ta: "Khi nào làm tướng quân, hãy quay lại chất vấn vì sao chúng ta xem nhẹ ngươi."
Hắn bóp eo ta đau đớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Dịch hơi lỗi bạn ơi, sau ĐHKhiem lại xưng với mẹ là Mẫu Hậu đc ? Lặp lại mấy lần luôn đó.

