Sau khi trở về kinh, Hoàng thượng xem xong tấu sớ, trách mắng chúng ta vì tự ý xuất binh. Nhưng thứ nhất, Cảnh Quốc Công đã khéo léo phân tích lợi hại, khiến Hoàng thượng bị thuyết phục, thứ hai, Đỗ Hoài Khiêm không ngờ lại đứng ra cầu xin cho chúng ta, tự nhận hết trách nhiệm lên mình, nên Hoàng thượng cũng không truy cứu thêm.
Khi Đỗ Hoài Khiêm nhận lỗi vì đàm phán quá chậm, ta không nhịn được, suýt bật cười. Sau buổi chầu, hắn đuổi theo ta trên đường từ cung về, nhẹ nhàng hỏi: "Cuối cùng nàng cũng chịu cười với ta rồi sao?"
Nghĩ kỹ lại, Đỗ Hoài Khiêm từ đầu đến cuối cũng chẳng làm gì sai, nên ta không còn gay gắt như trước, chỉ đáp: "Ta tưởng ngươi sẽ dâng sớ buộc tội ta thật nặng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

