Kiếp trước, khi vụ bắt gian ở linh đường xảy ra, chính bà ta là người mắng nhiếc nàng tàn nhẫn nhất, cũng là người ép Tạ Đại gia phải trục xuất Tạ Nghiên khỏi gia phả. Chỉ là không biết, thứ Dẫn Tình Hương trong linh đường kia có phải do bà ta bày ra hay không.
Bàn tay khô gầy của ma ma mang theo luồng gió quét thẳng về phía mặt Khương Tự. Ánh mắt Khương Tự thoáng lóe lên một tia lạnh lẽo. Không ai kịp nhìn rõ nàng ra tay thế nào, chỉ thấy cánh tay của ma ma đột ngột khựng lại giữa không trung.
Một bàn tay thon dài như ngọc nắm chặt cổ tay bà ta. Cổ tay Khương Tự nhìn thì trắng nõn, mảnh mai như cành liễu dễ gãy, nhưng lúc này lại cứng như sắt, không hề nhúc nhích dù chỉ một phân.
Ma ma kinh hãi trừng mắt, nghiến răng dốc sức muốn rút tay ra. Gương mặt già nua đỏ bừng vì gắng sức, nhưng cổ tay vẫn bị giữ chặt, không hề suy chuyển.
“Hỗn xược! Một tiện nô mà dám phản kháng? Còn không mau buông tay ra!”
Khương Tự khẽ mím môi rồi buông tay. Hốc mắt nàng chợt ửng hồng. Vẻ mặt nàng vừa ấm ức vừa hoảng sợ, giống như đóa hoa đào rũ trong mưa, mảnh mai nhưng vẫn cứng cỏi: “Tam phu nhân thân phận cao quý, Khương Tự tất nhiên không dám mạo phạm. Nhưng đây là nơi phu quân ta đang quàn linh cữu, không cho phép bất kỳ ai làm loạn. Có ta ở đây, không ai được quấy nhiễu sự thanh tịnh của phu quân!”
Hai tiếng “phu quân” vừa thốt ra, lập tức khẳng định danh phận chính đáng của nàng.
Liễu Như Ngọc lúc này không thể giả vờ như không biết nữa. Đôi mắt sắc lạnh của bà ta dán chặt lên người Khương Tự, đánh giá từ đầu đến chân, như muốn ghi nhớ dung mạo nàng thật kỹ.
Đôi môi đỏ thẫm khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh. Bà ta hừ nhẹ một tiếng: “Ta còn tưởng là kẻ nào không có mắt, hóa ra là đứa nhi tức ‘sao chổi’ vừa gả vào đã khắc chết phu quân. Thật xui xẻo! Hôm nay ngươi va phải ta, nể tình ngươi vừa mất phu quân, bổn phu nhân rộng lượng, không so đo với ngươi nữa.”
Thanh Đại thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đỡ Khương Tự đã ướt đẫm mồ hôi: “Thiếu phu nhân, nô tỳ đỡ người về.”
Thanh Đại thầm nghĩ thiếu phu nhân mới vào phủ, chưa biết sự đáng sợ của Tam phu nhân, lát nữa phải tìm cơ hội nói rõ cho nàng biết mới được.
“Khoan đã.” Giọng nói kiêu ngạo lại vang lên.
Liễu Như Ngọc mân mê chiếc nhẫn phỉ thúy hồng trên tay, dáng vẻ lười nhác nhưng đầy quyền uy: “Ai cho phép các ngươi đi? Đã va vào ta, đương nhiên phải trả giá.”
Tùy Phong nhíu mày, bất bình nói: “Tam phòng ngày càng quá đáng. Công tử, Đại thiếu phu nhân đang bị bắt nạt, chúng ta có nên qua đó không?”
“Không cần, đợi thêm một chút.” Tạ Nghiên nhìn bóng lưng mảnh khảnh nhưng vững vàng như cây tùng của Khương Tự, hắn lùi lại một bước, ẩn mình vào bóng tối dưới xà nhà.
Tùy Phong lo lắng, định nói Đại thiếu phu nhân vốn hiền lành, còn Tam phu nhân thì ngang ngược vô lý, nếu chủ tử mặc kệ thì e rằng nàng sẽ bị hành hạ không nhẹ.
Ở phía trước, Khương Tự không trả lời mà hỏi ngược lại. Giọng nàng mềm mỏng, nhưng từng câu từng chữ đều sắc như dao: “Thánh nhân có dạy: ‘Không có quy củ, không thể thành khuôn phép’. Phủ Tạ Quốc Công xưa nay nổi danh kinh thành là nơi giữ lễ nghiêm cẩn, tuân thủ phép tắc. Tam phu nhân muốn phạt tì nữ của ta, xin hỏi nàng ấy đã phạm điều lệ nào trong phủ?”
“Phu quân ta đang trong kỳ đại tang, người trong phủ đều mặc đồ trắng, kiêng kỵ màu sắc rực rỡ. Còn cách ăn mặc của Tam phu nhân…”
Nàng kéo dài giọng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, ánh mắt dừng lại trên chiếc nhẫn phỉ thúy hồng chói mắt của bà ta: “Ta nghĩ Tam phu nhân nên thay một bộ đồ khác rồi hãy đến, tránh ảnh hưởng đến anh linh người đã khuất, cũng để khỏi khiến thiên hạ bàn tán rằng phủ Tạ Quốc Công không biết quy củ là gì.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

