Thực tế chẳng cần đến mười năm, kẻ đứng sau màn đang nhìn Tạ Quốc công phủ như hổ rình mồi. Chỉ cần kéo được Tạ Nghiên xuống khỏi đài cao, Tạ phủ sẽ sụp đổ trong nháy mắt. Sau khi bị tịch thu tài sản và chu di toàn tộc, Tạ Nghiên sẽ hoàn toàn hắc hóa, đổi tên đổi họ lẻn vào hoàng cung, nằm gai nếm mật nhiều năm mới giết vua đoạt vị, chém sạch toàn bộ những kẻ liên quan.
"Đại thiếu phu nhân, xin người cẩn trọng lời nói!" Thanh Đại sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.
"Thanh Đại, ngươi có muốn sống không?" Ánh mắt nữ tử lúc này sáng rực và uy nghiêm, khí chất cao quý tự nhiên toát ra khác hẳn với vẻ nhút nhát lúc mới gặp.
Thanh Đại ngẩn người gật đầu: "Tất nhiên là nô tỳ muốn sống rồi."
"Vậy ngươi có sẵn lòng giúp ta, giúp Tạ Quốc công phủ tránh khỏi tử kiếp này không?"
Đôi mắt Thanh Đại sáng bừng lên: "Nô tỳ... có thể sao?"
“Đương nhiên rồi, chỉ cần ngươi nghe lời ta, nhất định có thể cứu Tạ Quốc công phủ thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.” Giọng nói của Khương Tự vô cùng kiên định.
Ai mà chẳng có một giấc mộng làm bậc anh hùng thời đại, Thanh Đại vốn tính tình đơn thuần, tức khắc bị nàng dắt mũi đến mức đầu óc mơ màng. Nàng ấy vỗ vỗ lồng ngực, hào khí ngất trời mà thề thốt: “Được! Nô tỳ nhất định thề sống chết đi theo Đại thiếu phu nhân, trợ giúp Tạ Quốc công phủ thoát khỏi biển lửa!”
Khóe môi Khương Tự khẽ giật giật. Cái tính tình này, cũng may nàng ấy chỉ là một tiểu nha hoàn thô sử cấp thấp, nếu không e là bị người ta đem đi bán lúc nào cũng chẳng hay.
“Suỵt, nói nhỏ thôi. Hiện giờ ta cần ngươi đi làm việc này...”
Hai người rỉ tai thì thầm một hồi, sắc mặt Thanh Đại dần trở nên nghiêm trọng: “Thiếu phu nhân yên tâm, nô tỳ nhất định không nhục mệnh.”
Nói xong, nàng ấy túm lấy vạt váy, rảo bước chạy vội ra ngoài, tư thế kia trông chẳng khác nào dũng sĩ chuẩn bị xông pha trận mạc.
Khương Tự bật cười, rồi quay trở vào phòng thay một bộ bạch y thanh khiết, tùy ý búi kiểu tóc Tùy Vân đơn giản. Nàng mở hộp trang điểm định tìm một chiếc trâm cài, lại thấy bên trong nằm im lìm hai bộ trang sức rực rỡ, lung linh.
Một bộ làm từ bạch ngọc, lấy bạc ròng làm đế, phong cách giản lược mà trang nhã. Một bộ là thúy ngọc nạm vàng, trông vô cùng phú quý hoa lệ. Từ trang sức tóc, hoa tai, vòng cổ cho đến vòng tay đều đồng bộ một kiểu dáng, đường nét tinh tế đến cực điểm. Chỉ cần lấy đại một món ra thôi cũng đủ để bán được cái giá trên trời.
Khương Tự khẽ cười tự nhủ: “Điên thì điên thật, nhưng cũng hào phóng gớm. Đồ tốt thế này nói tặng là tặng ngay, nếu để mấy vị tỷ muội của hắn biết được, chắc lại đổ cả hũ giấm chua cho xem.”
Nàng nhặt lấy một chiếc trâm bạch ngọc hình hoa phù dung, đối gương cài vào mái tóc. Nữ tử với mái tóc đen nhánh như thác đổ, dù không tô son điểm phấn vẫn đẹp đến kinh tâm động phách, khóe môi khẽ nhếch lên mang theo nét quyến rũ đầy mê hoặc.
“Tiếp theo sẽ đến lượt ai đây? Tạ Nghiên vẫn chưa nắm đại quyền, kẻ kia chắc phải chờ thêm một thời gian nữa. Chi bằng... cứ chọn kế mẫu tốt bụng của ta đi.”
Bước chân Khương Tự không dừng, nàng đi ra khỏi viện, nhìn hai lối rẽ trái phải mà đôi mày liễu khẽ nhíu lại. Sống hai đời rồi, nàng vẫn chưa có dịp dạo quanh khu vườn này.
Nàng dừng chân, quay lại nhìn kẻ đang hậm hực phía sau: “Phòng bếp ở đâu?”
“Hả?” Chuyện chuyển biến quá nhanh, Tùy Phong nhất thời không phản ứng kịp.
Khương Tự nhíu mày, kiên nhẫn hỏi lại lần nữa: “Ta hỏi, phòng bếp ở đâu?”
“Phu nhân tìm phòng bếp làm gì? Vừa mới ăn một bát tổ yến còn chưa no sao?” Tùy Phong càu nhàu: “Công tử có lệnh, yêu cầu phu nhân phải ở yên trong viện, an phận thủ thường không được gây chuyện. Vậy mà mới được bao lâu, người đã...”
Khương Tự phóng một đạo mắt lạnh lùng về phía hắn ta: “Câm miệng.”
Tùy Phong: “...”
Khí thế thật cường đại, ánh mắt kia sao mà giống hệt công tử vậy?
Khương Tự không muốn để lộ quá nhiều, nàng thu lại tầm mắt, giọng nói lại trở nên mềm mỏng: “Ba ngày nữa là đến ngày lại mặt. Tuy phu quân đã mất, nhưng ta cũng nên về nhà mẹ đẻ một chuyến. Không đi phòng bếp thì lấy đâu ra lễ vật mang về?”
Khóe miệng Tùy Phong giật giật: “Phòng bếp lấy đâu ra lễ lại mặt, phu nhân muốn lấy đồ thì phải đến nhà kho mới đúng chứ.”
Khương Tự khẽ ấn ấn thái dương, nhấc chân đi về phía sân viện ngay sát vách. Tùy Phong thấy vậy liền bất mãn kêu lên: “Này! Người vào viện của công tử nhà ta làm gì? Công tử vừa tặng người hai bộ trang sức, lại dùng cả nhân sâm ngàn năm giữ mạng cho người, nữ nhân như người sao lại tham lam không biết thỏa mãn như thế? Công tử nhà ta thiếu nợ gì phu nhân chắc?”
Khương Tự mặc kệ, nàng đẩy cửa Lan Đình Viện, bước nhanh vào trong. Vừa đi đến trước cửa thư phòng, hai bóng người đã từ đâu hiện ra, giơ tay chặn đường nàng, mặt không cảm xúc nói: “Thư phòng là nơi trọng địa, người ngoài không phận sự miễn vào. Đại thiếu phu nhân xin mời quay về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)