Nàng bất an xoay xoay ngón tay, khẽ gật đầu: "Nhị công tử yên tâm, đêm đó cái gì cũng chưa từng xảy ra. Sau này, ta sẽ chỉ là đại tẩu của người, ngoài ra không còn quan hệ gì khác."
Dứt lời, nàng như muốn tránh hiềm nghi mà vội vàng đứng dậy, lùi lại hai bước, cúi đầu nhìn mũi chân mình rồi nói lớn: "Nhị công tử còn gì muốn hỏi không? Nếu không, xin mời công tử ra ngoài cho."
Nàng đứng nghiêng mình dưới ánh sáng, lớp lụa trắng đơn bạc bị nắng xuyên thấu, làm lộ rõ những đường cong quyến rũ trước mắt Tạ Nghiên. Dưới lớp áo mỏng manh, làn da trắng ngần thoát ẩn thoát hiện.
Tạ Nghiên khẽ vê đầu ngón tay, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm sót lại từ da thịt nàng. Trong lòng hắn chợt dâng lên một luồng cảm xúc khó chịu lạ kỳ, vừa bực bội vừa bức bối không sao giải tỏa được.
Hắn còn nhiều việc quan trọng phải làm, nữ nhân đối với hắn chỉ là vật cản chân, huống hồ đối phương lại còn là đại tẩu trên danh nghĩa.
Hắn nghiến răng, lạnh lùng nói: "Tốt nhất là như vậy. Nếu ngươi biết giữ bổn phận, Quốc công phủ sẽ đảm bảo cho ngươi cả đời cơm no áo ấm. Bằng không... ta không ngại tổ chức thêm một buổi tang lễ nữa đâu."
Đại Ung triều trọng văn khinh võ, khoa cử chính là con đường duy nhất để hưng thịnh gia tộc. Tạ Quốc công phủ tuy mang danh hào môn nhưng lại không có thực quyền, cả gia tộc lớn chỉ dựa vào lão Quốc công và của hồi môn của lão phu nhân để duy trì thể diện. Vốn dĩ Đại công tử Tạ Tư Lễ đã thăng đến chức Hộ bộ Thị lang lục phẩm, giúp Tạ phủ có chút hơi tàn để thở. Nào ngờ, hắn mới nhậm chức được nửa năm đã chết oan chết uổng.
Giờ đây, mọi hy vọng của Quốc công phủ đều đặt hết lên vai Tạ Nghiên. Khoa cử tra xét bối cảnh ba đời cực kỳ nghiêm ngặt, không cho phép có bất kỳ vết nhơ nào.
Khương Tự biết rõ hắn đang lo lắng điều gì, nàng cười thầm trong lòng. Để xem sau này hắn có còn giữ được cái vẻ lạnh lùng này không.
"Khương Tự xin ghi nhớ lời dạy bảo của tiểu thúc."
Trong phòng, bầu không khí trở nên ngột ngạt, áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Nam tử ngồi trên giường vẫn bất động như núi, còn Khương Tự đứng cách đó không xa, dù cả người run rẩy vì gió lạnh nhưng nàng vẫn quật cường, không chịu nhượng bộ dù chỉ nửa bước.
Tạ Nghiên nheo đôi mắt u tối, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của nàng, đầu ngón tay siết chặt miếng ngọc bội đến mức trắng bệch.
Nữ nhân nông thôn? Hừ, đúng là một tiểu yêu tinh vừa yếu đuối lại vừa bướng bỉnh.
Rõ ràng sợ đến mức thân hình mảnh mai run cầm cập, một cái liếc mắt cũng không dám nhìn hắn, vậy mà chỉ vì một câu cảnh cáo của hắn mà nàng dám cứng đầu đứng đó đối đầu với hắn. Đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch, đáy mắt thoáng hiện một tia thích thú. Đã lâu lắm rồi, hắn chưa gặp được món đồ chơi nào thú vị đến thế.
Một chuỗi tiếng bước chân vội vã phá tan sự im lặng trong phòng, Thanh Đại bưng một chiếc bát nhỏ chạy vào, miệng liến thoắng: “Đại thiếu phu nhân, Nhị công tử sai người hầm tổ yến cho người đấy, cả phủ này chỉ có một phần duy nhất thôi. Lúc nãy nô tỳ xuống bếp lấy tổ yến, gặp Oanh Nhi bên viện Tam phu nhân, thấy nô tỳ bê bát tổ yến này đi, nàng ta tức đến mức xanh mặt luôn, hi hi...”
Người chưa tới nơi, tiếng đã vang khắp phòng. Giọng nói trong trẻo của nàng ấy tràn ngập ý cười đắc chí.
Khương Tự khẽ ho một tiếng, còn chưa kịp lên tiếng nhắc nhở thì Thanh Đại đã hưng phấn nói tiếp: “Thiếu phu nhân, Nhị công tử đối với người thật tốt quá. Bây giờ đám hạ nhân trong phủ thấy nô tỳ đều phải nể mặt ba phần, chúng ta nhất định phải tìm cách báo đáp Nhị công tử thật tốt mới được.”
Khương Tự: “...”
Đôi khi, bên cạnh có một nha hoàn nói quá nhiều đúng là một tai họa.
Nàng vừa mới cứng giọng muốn phủi sạch quan hệ với đối phương, giờ lại phải mang nợ ân tình của hắn.
“Tẩu tẩu muốn ở cùng một viện với ta sao?” Tạ Nghiên nhìn đôi bàn tay đang nắm chặt của nàng, khớp xương trắng bệch, e là lòng bàn tay đã bị móng tay đâm đến rỉ máu rồi.
“Thực ra cũng không phải là không thể. Lan Đình Viện của ta vốn dĩ nằm ngay sát vách Phù Sinh Cư này. Đợi vài ngày nữa sau khi đại ca hạ táng, ta sẽ thưa với mẫu thân cho phá bỏ bức tường ngăn giữa hai bên, sáp nhập hai viện làm một. Như vậy cũng tiện cho tẩu tẩu... báo đáp ta thật tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
