Khóe miệng phủ y khẽ giật giật, tim đập thình thịch như đánh trống trận. Dù sớm đã đoán được giữa hai người họ có chuyện gì đó mờ ám xảy ra nơi linh đường, nhưng trước mặt người ngoài mà Nhị công tử lại bảo vệ trắng trợn đến thế này, xem ra hắn thật sự chẳng coi ông ta là người ngoài chút nào.
Phủ y run rẩy đặt tay lên cổ tay nàng, ngưng thần nín thở cẩn thận thăm mạch. Đôi mày ông ta nhíu chặt, khẽ thở dài một tiếng rồi thu tay lại, nhìn Khương Tự với thần sắc vô cùng nghiêm trọng.
"Xin hỏi Đại thiếu phu nhân, có phải người vừa cảm thấy tim đập nhanh dữ dội, hơi thở nặng nề, lồng ngực như có đá tảng đè nén không?"
"Đúng vậy." Khương Tự ôm ngực, yếu ớt gật đầu: "Thuở nhỏ bị kế mẫu đuổi ra ngủ ở chuồng bò, đúng lúc gặp mùa giông bão. Khi đó tuổi còn quá nhỏ, lại chịu kinh sợ quá mức nên mới mắc phải chứng bệnh cứ hễ sấm sét là tim lại đập loạn như thế này."
Giọng nàng bình thản lạ kỳ, như thể đang kể một chuyện vô cùng tầm thường.
Nam nhân ngồi bên cạnh nhíu chặt mày kiếm, một tia lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt. Ngủ ở chuồng bò? Khó trách thân thể nàng lại hư nhược đến thế, hóa ra là bị kế mẫu hắt hủi, ngược đãi từ nhỏ.
Một luồng bực bội không tên dâng lên từ đáy lòng Tạ Nghiên, khiến khí áp quanh thân hắn đột ngột giảm mạnh, không khí trong phòng như đông cứng lại.
Phủ y rùng mình, vuốt râu thở dài: "Đại thiếu phu nhân mắc phải là tâm bệnh. Mà tâm bệnh thì cần tâm dược mới trị được. Sau này mỗi khi trời nổi giông bão, bên cạnh người tuyệt đối không thể thiếu người kề cận. Tâm có an thì bệnh mới không thuốc mà tự khỏi."
"Đa tạ phủ y, ta ghi nhớ rồi." Khương Tự rút một chiếc trâm chu sa trên đầu xuống: "Làm phiền phủ y đội mưa đến đây chẩn trị cho ta. Chiếc trâm này là do Đại phu nhân ban thưởng khi ta mới vào phủ, xin gửi ông làm tiền khám bệnh."
Tạ Nghiên quét mắt nhìn qua, lạnh lùng ra lệnh: "Tùy Phong, tới tư khố của ta lấy hai bộ trang sức qua đây."
Tùy Phong kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Khương Tự bằng ánh mắt phức tạp. Tư khố của Nhị công tử toàn là bảo vật quý giá được Quốc công gia ban thưởng. Đồ trang sức cho nữ tử quả thực có, nhưng đó là để dành cho "Nhị thiếu phu nhân" tương lai kia mà!
Đem tặng cho Đại thiếu phu nhân... nếu để Quốc công gia biết chuyện, Nhị công tử e là sẽ gặp rắc rối lớn.
"Sao thế? Ngươi cũng muốn phản bội chủ nhân?" Giọng hắn thanh đạm nhưng lộ rõ vẻ thấu xương.
Tùy Phong cuống quýt cúi đầu: "Thuộc hạ không dám! Thuộc hạ đi lấy ngay đây ạ."
Trong phòng, đám hạ nhân vẫn quỳ đầy đất. Tạ Nghiên chưa mở miệng, không một ai dám nhúc nhích dù chỉ là một phân.
"Chát! Chát! Chát!"
Tiếng bản tử nện xuống thịt da cùng tiếng kêu thảm thiết bên ngoài dần lịm đi. Một Thanh Lân vệ mình mẩy ướt sũng bước vào, trên tay dâng lên hai món đồ bằng ngọc. Chúng có hình khối vuông vức, nhìn từ xa trông giống như những con dấu.
"Công tử, đây là đồ rơi ra từ trên người bọn họ."
Tùy Phong đón lấy, đặt lên bàn giữa Tạ Nghiên và Khương Tự.
Tạ Nghiên lạnh nhạt nói: "Lại đây xem thử, liệu có phải là đồ bị mất trong kho không."
Tử Thược đứng dậy bước tới, cẩn thận nâng món đồ lên quan sát. Đáy mắt vốn bình lặng của nàng ta bỗng chốc dậy sóng. Trưởng thành trong chốn đại tộc này, nàng ta không lạ gì những mưu hèn kế bẩn, nhưng kẻ dám trắng trợn đưa tay vào tận viện của lão phu nhân thế này thì đây là lần đầu tiên nàng ta thấy.
Tử Thược lấy khăn tay gói ghém món đồ thật cẩn thận, cung kính hành lễ: "Bẩm Nhị công tử, đây chính là vật bị mất trong kho. Đa tạ Đại thiếu phu nhân và Nhị công tử đã giúp nô tỳ bắt được kẻ gian. Nô tỳ xin phép đi phục mệnh ngay lập tức."
Dứt lời, nàng ta định rời đi. Khương Tự khẽ nhướng mày, lên tiếng ngăn lại: "Khoan đã."
Tử Thược đang định rời đi thì khựng lại, nàng ta nghi hoặc xoay người, nhìn về phía nữ tử đang ngồi tựa vào ghế với dáng vẻ suy nhược nhưng vẫn toát lên nét kiều mị động lòng người.
"Bọn họ mang theo số tang vật này đến chỗ của ta, bất chấp ngăn trở mà xông thẳng vào phòng, chẳng lẽ Tử Thược cô nương không muốn biết nguyên nhân sao?" Giọng nói của nàng yếu ớt, âm thanh kéo dài như thể nói xong một câu đã dùng hết toàn bộ sức lực bình sinh.
Tạ Nghiên nghiêng mắt nhìn lại, thấy gương mặt nàng trắng bệch không còn một giọt máu, đáy mắt hắn thoáng qua một tia tối tăm khó định.
Tử Thược thấy vậy, trong lòng không khỏi căng thẳng, nghiêm mặt đáp: "Việc này nô tỳ nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả lại công đạo cho Đại thiếu phu nhân."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



